Chương 11: Mê Sơn (11)

Sáng sớm ngày 12, không khí trong phòng họp của phân cục Bắc Diệp vô cùng nặng nề. Khổng Binh cắn điếu thuốc, đôi mắt đỏ ngầu khiến anh ta trông càng hung dữ hơn. "Vẫn chưa tra ra lai lịch của mẹ con nhà họ Chu, bây giờ lại thêm một Tiểu Hoa."

Trước đây, việc quản lý hộ khẩu còn chưa được chặt chẽ, rất nhiều người di cư đến thành phố không có hộ khẩu và giấy tờ tùy thân. Mẹ con nhà họ Chu dù sao cũng đã từng buôn bán ở phố Miếu Điền, nếu tiếp tục điều tra, có lẽ sẽ phát hiện ra manh mối. Còn Tiểu Hoa mà Tằng Lỵ nhắc đến chỉ là một cái tên, thậm chí có thể đó không phải là tên thật của cô ta. Vậy phải điều tra từ đâu?

Kể từ khi xác nhận Tằng Yến mười năm trước đã bị đổi người, vụ án này đã lao về hướng vô định, manh mối cảnh sát nắm được càng nhiều, chân tướng cái chết của cô ấy dường như càng mờ mịt.

Trước đây Trần Tranh không phải là chưa từng gặp vụ án phức tạp hơn, nhưng lần này khác, anh không còn là người đứng giữa trung tâm, thực lực của phân cục Bắc Diệp cũng không thể so sánh với nhóm người dưới trướng anh năm xưa. Anh ngồi ở góc phòng, giống như một người ngoài cuộc liếc mắt nhìn Khổng Binh. Khổng Binh là trụ cột của đội này, nếu trụ cột lung lay, công tác tiếp theo sẽ rất khó khăn.

"Đội trưởng Khổng, anh đã bao lâu rồi không ngủ vậy?" Đột nhiên, một giọng nói thư giãn vang lên, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt trong phòng họp.

Trần Tranh chuyển tầm mắt, nhìn thấy Minh Hàn kẹp một tập tài liệu đi vào, đặt một chai trà Ô Long không đường trước mặt Khổng Binh. Khổng Binh xoa xoa mi mắt, "Không sao."

"Có sao." Minh Hàn nói: "Đội trưởng Khổng, tôi ở thành phố Trúc Tuyền của các anh, coi như là người ngoài, tác dụng đối với việc điều tra có hạn, cấp trên phái tôi đến, còn có một nhiệm vụ, chính là giám sát anh."

Khổng Binh ngạc nhiên, "Giám sát tôi?"

"Giám sát anh kết hợp làm việc và nghỉ ngơi, nếu không trụ cột như anh mà mệt mỏi ngã xuống, tôi dù có thần thông quảng đại đến đâu, e rằng cũng phải bó tay." Khi Minh Hàn nói những lời này, nụ cười vẫn thường trực trên mặt, giống như đang nói đùa với anh em tốt vậy.

Bầu không khí ngưng trọng bỗng chốc trở nên thoải mái hơn rất nhiều, khuôn mặt thường ngày căng thẳng của Khổng Binh giật giật, thế mà cũng nặn ra một nụ cười, "Đầu óc quả thực có chút không xoay chuyển kịp."

"Không sao, có thể vừa nghỉ ngơi vừa nghe tôi nói về manh mối mà tôi đã tìm được ngày hôm qua." Minh Hàn dùng ngón trỏ gõ nhẹ lên tập tài liệu.

Hôm qua Trần Tranh bận rộn lấy lời khai của Tằng Lỵ, không để ý xem Minh Hàn đã đi đâu, lúc này mới nhớ ra tên này hình như đã có nửa ngày trời không lượn lờ trước mặt mình. Minh Hàn lấy từ trong tập tài liệu ra hai tờ giấy đưa cho Khổng Binh đang lộ vẻ tò mò, "Tôi đã làm cháu ngoan nghe các cụ ở phố Miếu Điền kể chuyện nửa ngày đó."

Lời vừa nói ra, mấy cảnh sát trẻ tuổi bật cười thành tiếng. Minh Hàn cũng cười theo, tiếp tục nói: "Nghe nói lúc mẹ con nhà họ Chu đến phố Miếu Điền, đứa trẻ mà người phụ nữ họ Chu dắt theo còn nhỏ, được những người già tốt bụng trong khu phố chăm sóc. Cô ấy nói mình có chồng, nhưng chồng bận bịu bên ngoài, không thể về nhà cùng hai mẹ con."

Minh Hàn ngừng một chút, "Tôi sẽ không gọi là người phụ nữ nữa, có thể cô ấy tên là Chu Ngọc Mạt, con gái tên là Chu Thiến Thiến, nhưng hai cái tên này đều chỉ là cách gọi, chữ viết như thế nào thì hiện tại vẫn chưa xác định được. Trong hộ khẩu không có hai người này, vể điểm này thì có thể khẳng định."

Những người già chưa bao giờ nhìn thấy chồng của Chu Ngọc Mạt đến phố Miếu Điền, đều cho rằng cô ấy bị lừa gạt, phụ nữ một mình nuôi con rất vất vả, thậm chí có người còn khuyên cô ấy nên đưa con gái vào trại trẻ mồ côi, cô ấy xinh đẹp, lại khéo tay, nếu không vướng bận con cái, gả cho một người tốt là chuyện rất dễ dàng.

Vậy cô ấy đã nói như thế nào?

Cô ấy ôm con gái, dịu dàng nói, nếu tay nghề của mình tốt, vậy thì có ở thành phố cũng có được bản lĩnh đứng vững gót chân, tại sao lại phải bỏ rơi con gái chứ?

Ban đầu, không phải là cô ấy bán rau trộn ở nhà, căn nhà cô ấy ở cũng không phải của cô ấy. Khu phố Miếu Điền có rất nhiều nhà có chủ nhưng không có người ở, cô ấy tìm được một nhà rồi dọn vào, sau này chủ nhà quay lại, cũng không so đo với hai mẹ con cô ấy. Cô ấy đi làm thuê cho quán ăn gần đó, cũng từng đi bán cơm hộp ở công trường, còn bán cơm rang ở gần bến xe, sau này mới bán rau trộn.

Một vài gã đàn ông có ý đồ xấu đã nhòm ngó nhan sắc của cô ấy, lại biết không có ai che chở, thường xuyên xuất hiện gần chỗ bán rau trộn, quấy rối, trêu ghẹo cô ấy. Cô ấy có bị thương hay không, không ai xác nhận, nhưng các cụ già ám chỉ, có thể cô ấy đã bị xâm hại. Còn về Tằng Quần, người này xuất hiện khá muộn, sau khi Chu Ngọc Mạt mất tích, cũng có đàn ông đến tìm cô ấy, nhưng dường như Tằng Quần không đến nữa.

Khổng Binh bứt tóc, "Tằng Quần, Tằng Yến giả, Chu Ngọc Mạt, Chu Thiến Thiến, lại thêm một Tiểu Hoa, rốt cuộc là giữa những người này có mối quan hệ gì?"

Sau một hồi im lặng, mọi người bắt đầu thảo luận.

"Tằng Yến giả biết năm đó Tằng Quần đã hại chết Chu Ngọc Mạt, cô ta nắm giữ nhược điểm của Tằng Quần, cho nên khi Tằng Quần bệnh nặng bất đắc dĩ phải nghe lời Tằng Yến giả?"

"Vậy Tằng Yến thật mất tích như thế nào? Dù sao Tằng Quần cũng là cha của cô ta, người đột nhiên không còn, không lý nào ông ta lại hoàn toàn không có phản ứng?"

"Tiểu Hoa mang Tằng Yến đi? Tằng Quần biết chuyện? Nhưng hai mẹ con mất tích nhiều năm như vậy, cũng không nói thông nổi được?"

"Trừ phi là Tằng Yến tự mình muốn thoát khỏi thân phận ban đầu, cô ta hận Tằng Quần…"

Trần Tranh im lặng lắng nghe những ý kiến này, trong lòng có chút bất an – bọn họ đã bị manh mối ràng buộc, tưởng chừng như vẫn đang vận hành, thực chất đã bị dẫn dắt đi sai hướng. Hiện tại tất cả mọi người đều bỏ qua Doãn Cạnh Lưu đã mất tích trước khi Tằng Yến bị thay đổi, còn có Phùng Phong và những người khác. Người phụ nữ xuất hiện trong nhà "Tằng Yến" đến nay vẫn chưa tìm thấy, cũng là một điểm kỳ lạ. "Tằng Yến" quanh năm bán hàng ở hẻm bán đồ ăn vặt, thuộc dạng người quen mặt với hầu hết mọi người xung quanh, vậy thì bạn bè có thể được cô ta dẫn về nhà, việc điều tra không đến nỗi khó khăn. Trừ phi người này không nằm trong vòng tròn xã giao của "Tằng Yến".

Trần Tranh một mình rời khỏi phòng họp, đi ra ban công nhỏ. Gió thu thổi thật dễ chịu, nhưng tâm trạng anh lúc này không hề dễ chịu chút nào. Phía sau lại vang lên tiếng bước chân, anh lại một lần nữa nhạy bén bắt được, quả nhiên là Minh Hàn.

"Cậu không họp hành, đến đây làm gì?" Trần Tranh nói.

Minh Hàn nhướng mày, "Lời này không phải nên là em hỏi anh sao? Là ai chạy ra ngoài trước?"

Trần Tranh không đáp, gạt vai Minh Hàn sang một bên, muốn đi vào hành lang. Minh Hàn đuổi theo, "Đi đâu vậy?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!