Chương 6: #5. Đường Về (5)

Không cần nhìn, cho dù Trình Trì có nhắm mắt lại, cũng có thể ngửi thấy mùi nghèo đến mốc meo trong không khí!

Lời anh nói đã chọc giận Trình Trì, cô đứng lên, nhìn Hứa Nhận từ trên cao, giọng cao vút: "Hứa Nhận, tôi từng gặp người không biết xấu hổ, nhưng chưa từng thấy người được cho mặt mũi mà cũng không cần."

"Tiểu thiên kim, tôi mẹ nó thật sự không cần cô cho mặt mũi." Anh cười lạnh châm chọc.

Trình Trì nhấc chân định đá anh một cái, đá xuống bên dưới, đá chết đã có bố cô giải quyết, sau đó lại nghĩ, trong trường học cô là bá chủ, nhưng ở nơi núi rừng hoang dã này, Dương thiếu gia kia chỉ là giàn hoa đẹp chứ không dùng được, cô không giúp đỡ, đánh nhau, chỉ sợ không thể thắng.

Nhưng cô lại nuốt không trôi cục tức này, cô lùi về phía sau, hung hăng trừng anh một cái, chỉ có thể nghĩ ra lời lẽ ác độc nhất trên đời, thương tổn anh.

"Hứa Nhận, mẹ anh mắc bệnh AIDS, anh mới có thể bỏ học mà đi làm nhỉ, Hứa Nhận, trông anh rất thông minh, nhưng cũng chỉ thông minh nhỏ thôi, không hề hiểu đạo lý, trên thế giới này, có tiền mà không dùng, vậy không phải là tự tìm đường chết hả? Đã bị đạp xuống dưới lòng bàn chân, còn muốn tôn nghiêm, tôn nghiêm cái rắm!"

Tiền là một thứ tốt, nó không chỉ có thể mua được tất cả những gì bạn muốn hưởng thụ, còn có thể cho mang đến sự sung sướng về tinh thần cho bạn, ví dụ như khoái cảm nhục nhã người khác.

Trình Trì nói xong những lời này, không đợi anh trả lời, xoay người chạy đi, bước chân lảo đảo, chạy một hơi tới cuối hành lang, dừng lại há miệng thở dốc.

Cô thật sự tức giận đến phát run, không ngờ anh lại là người như vậy.

Sợ anh đuổi theo, cô quay đầu lại, phát hiện Hứa Nhận không nhúc nhích, trong bóng đêm, bóng dáng anh, cong thành hình núi non phập phồng.

Trong nháy mắt Trình Trì chui vào ổ chăn, cô chợt hối hận.

Cô từng đánh hội đồng, cầm chai bia đập vào đầu người ta, đầu rơi máu chảy, cũng không cảm thấy áy náy, không hối hận. Nhưng hiện tại, trong tim cô, như có một con dao đâm vào, phập một tiếng cắm vào, phụt một tiếng rút ra, mang theo máu tươi đầm đìa.

Làm người khác thương một nghìn, tự tổn hại tám trăm...

Tên Hứa Nhận này, nhất định có được kỹ năng bắn ngược thương tổn.

Trình Trì vừa tức vừa hối hận, mất ngủ đến hơn nửa đêm, mới nặng nề đi vào giấc.

Sáng sớm hôm sau, chuông báo thức điện thoại vang cái lên không ngừng, Trình Trì bọc thành con tằm trong ổ chăn, chuông báo hoàn toàn không ảnh hưởng đến cô.

Bạch Du xoay người bò dậy, mặc xong quần áo, đến đẩy Trình Trì, ghé sát vào lỗ tai cô hét to: "Trình gia, dậy thôi, chúng ta phải đi xem mặt trời mọc!"

Trình Trì mơ mơ màng màng, cảm giác mình vừa mới đi ngủ, tại sao lại phải dậy rồi?

Ôi! Căn bản không dậy nổi! Buồn ngủ quá! Cô muốn ngủ tiếp.

Cô rúc đầu vào trong ổ chăn, cho dù Bạch Du có đẩy như thế nào cô cũng không dậy.

Bạch Du biết tính Trình Trì quật cường, không hề khuyên cô, sửa sang lại quần áo, ghé vào tai cô nói to: "Vậy tớ đi trước, cậu tỉnh thì gọi điện thoại cho tớ nhé."

Trình Trì híp mắt, không biết có nghe thấy hay không.

Bên ngoài sân, bóng đêm dày đặc, tuy trên mặt mọi người đều mang vẻ buồn ngủ, nhưng tinh thần rất tốt, đi đường núi vào đêm, đối với họ mà nói, là một trải nghiệm vô cùng mới lạ, thế nên tiếng nói chuyện rất kích động.

Hứa Nhận mặc một chiếc áo gió màu đen, đeo balo leo núi, vẻ mặt nghiêm nghị. Sau đó quay người kiểm kê nhân số, phát hiện thiếu một người, Bạch Du giải thích: "Trình Trì không dậy được, không đi."

Ấn đường Hứa Nhận thoáng nhíu lại, xoay người đi về phía hành lang: "Để tôi gọi cô ấy dậy."

"Này! Anh gọi cũng vô dụng, cô ấy rất dễ nổi giận khi bị gọi dậy lắm."

Bóng dáng Hứa Nhận đã biến mất ở chỗ rẽ.

Cái cô Trình Trì này, tình huống ngoài ý muốn kéo đến ùn ùn không dứt, anh cầm phí hướng dẫn du lịch của cô, không thể bỏ cô lại Lôi Động Bình, chẳng may gặp phải rắc rối, đến lúc đó rất phiền phức.

Hứa Nhận không định có thêm phiền phức, thế nên tốt nhất là gọi cô dậy cùng đi.

"Cộc cộc cộc", Hứa Nhận gõ cửa gần nửa phút, gõ đến mức phòng cách vách cũng phải truyền đến tiếng thì thầm oán giận, kết quả trong phòng Trình Trì lại không có chút động tĩnh nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!