"Không chửi cô." Trình Trì lười nhác đứng lên, cầm chậu đi vào phòng vệ sinh, xếp toàn bộ dầu gội sữa tắm của cô trên bồn rửa tay vào chậu sau đó để lên ban công.
Ngô Sương nhìn thoáng qua bàn học của Trình Trì, máy tính dạng để bàn, nhưng trên tầng đầu tiên còn để một cái túi laptop, không có mấy quyển sách, trên giá toàn để mô hình thủ công handmade, đủ mọi thể loại, đều là những thứ cô ta không biết, mà bên tường còn dán một cái poster rất lớn, cô ta không biết đó là ai, có thể là ngôi sao nào đó, rất đẹp trai.
Cô ta nhướn mắt khinh thường.
Trình Trì nhớ lời Hứa Nhận nói, sinh hoạt tập thể không tự do như sống trong nhà, không nên gây mâu thuẫn với bạn cùng phòng, có gì uất ức thì nói với anh, cảm xúc cũng đừng thể hiện rõ trên mặt, lòng người phức tạp, đâm dao sau lưng, khó lòng phòng bị.
Hứa Nhận rất lo cô không ở được với bạn cùng phòng, Trình Trì không muốn anh đã bận làm việc và học hành rồi còn phải nhọc lòng vì cô, thế nên quyết định nghe lời anh nói, cố gắng sống khiêm tốn lại, cẩn thận là trên hết.
Nên khi cô nghe thấy Ngô Sương đứng trên ban công gọi điện thoại cho người nhà, nói: "Có một bạn cùng phòng, chỉ biết chơi game, thành tích chắc chắn không tốt, con biết, mẹ, con sẽ không học theo cái xấu của cô ta, năm nay con còn phải lấy học bổng nữa."
Trình Trì chỉ cười lạnh một tiếng trong lòng, không thèm chấp với cô ta, đeo tai nghe, mua trang bị đi xuống đường dưới mai phục.
----
Người bạn cùng phòng thứ hai lại rất hoạt bát, vừa vào phòng ngủ, thả hành lý xuống, thấy hai bạn cùng phòng, vội vàng tự giới thiệu, nói mình tên là Chu Đạm, mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn, ngay sau đó cô ấy thấy được poster Eric trên tường của Trình Trì, cùng với đủ loại mô hình handmade các tướng trên bàn, trực tiếp xông tới ôm lấy Trình Trì, làm Trình Trì giật cả mình.
"Mong tình địch giúp đỡ nhiều hơn!" Chu Đạm rất kích động, chỉ vào poster: "Đại thần Eric!"
Trình Trì cười cười: "Chào tình địch."
Hóa ra là fans Eric
Xem ra là chị em đồng râm.
Người bạn cùng phòng cuối cùng là Tưởng Diệc Bạch, cách một ngày, mới chậm rãi đến muộn. Vào cửa đầu tiên là ba người đàn ông mặc đồ đen, cầm theo ba cái vali lớn vào phòng, dọa mấy em gái nhỏ giật cả mình.
Lúc này, một cô gái tóc xoăn mặc đầm màu trắng, đi vào trong phòng, cùng tiến vào còn có một phụ nữ trung niên mặc sườn xám.
"Ôi chao, cái phòng ngủ này nhỏ quá!" Người mẹ mặc sườn xám mở miệng trước, tay cầm một cái quạt xếp, không chịu được quạt cho Tưởng Diệc Bạch: "Con gái à, mẹ bảo con ở nhà, con lại nhất quyết đến trường sống, nhà mình là biệt thự hai tầng mới xây theo phong cách Tây, không thoải mái hơn so với trường hả, sao lại chạy đến đây chịu khổ?"
Tưởng Diệc Bạch chu cái môi nhỏ nhắn đỏ hồng lên: "Mẹ, tuy rằng nhà chúng ta xây hai tầng theo phong cách Tây, nhưng con vẫn muốn đến trường, như vậy mới có thể học được cách tự lập, chịu khổ một chút cũng không tính là gì."
"Con gái trưởng thành rồi." Khóe mắt người mẹ mặc sườn xám đỏ ửng: "Nếu ở ký túc xá không quen, phải về nhà nghe chưa, ngay cả phòng cho người hầu của nhà chúng ta, cũng lớn hơn cái phòng ngủ tồi tàn này."
"Con biết rồi ạ, mẹ thật tốt."
Trình Trì chú ý tới, Ngô Sương sắp khinh thường đến trần nhà rồi, mà Chu Đạm lại mỉm cười nhìn hai mẹ con nhà này.
Hành lý của Tưởng Diệc Bạch được ba người đàn ông kia sắp xếp, bao gồm đồ dùng và quần áo, bọn họ lấy ra giúp cô ấy, xếp ngay ngắn vào trong ngăn tủ.
Trong phòng ngủ mỗi người chỉ được chia một ngăn tủ, căn bản không chứa đợc hết ba cái vali quần áo của Tưởng Diệc Bạch.
"Vậy phải làm sao bây giờ." Mẹ Tưởng rất sốt ruột: "Đây đều là quần áo mùa thu con phải mặc mà!"
Ba cái vali lớn, đều là quần áo mùa thu.
Trình Trì coi như được mở mang kiến thức, xem người ta làm phú nhị đại như thế nào, nhìn lại bản thân, chỉ có vài bộ quần áo, ngăn tủ cũng chưa chứa đầy, cô rất ít đi dạo phố, ít khi mua quần áo, trong nhà không có mẹ, quần áo của cô đều là mấy bộ thấy hợp thì mua, gần đây mới được Hứa Nhận mang dẫn đi dạo vài lần, Hứa Nhận mua vài bộ quần áo cho mùa hè và mùa thu, Hứa Nhận biết cách ăn mặc, cũng biết phối đồ cho cô, vài bộ váy áo, rất hợp ý cô.
Mẹ Tưởng đúng là một nhân tài, ánh mắt liếc qua các bạn cùng phòng một lượt, sau đó nhìn sang Ngô Sương, cười khanh khách đi đến hỏi: "Bạn học, cháu có thể nhường tủ quần áo cho Diệp Bạch nhà cô để cùng được không?"
Sắc mặt Ngô Sương trắng bệch: "Tại sao?"
Mẹ Tưởng liên tục giải thích: "Nhà cô không dùng không, cô trả cháu tiền, tính làm tiền thuê đi, cháu cảm thấy thế nào? Một tháng 500, thế nào?"
Khuôn mặt trắng bệch của Ngô Sương thoáng chốc trở nên đỏ bừng, tâm trạng cô ta thoáng kích động, chỉ vào Trình Trì và Chu Đạm: "Tại sao bà không tìm mấy người kia, mà lại tìm tôi?"
Mẹ Tưởng nhìn Trình Trì, quay đầu cười với Ngô Sương: "Bởi vì trông cháu..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!