Xe dừng lại trước một biệt thự sáng trưng.
Vừa xuống xe, Hứa Nhận đã ngửi thấy hơi thở nguy hiểm, biệt thự là biệt thự tư nhân, tiếng người ồn ào, thường xuyên có tiếng phụ nữ thét chói tai và tiếng đàn ông biến thái điên cuồng cười truyền ra.
Trình Lệ Minh dẫn Hứa Nhận vào biệt thự, trong phòng khách có mấy quý công tử bưng rượu đi ra, công tử Giáp giương mắt đánh giá Hứa Nhận một lượt, cười hỏi Trình Lệ Minh: "Mày mẹ nó mang đàn ông đến đây à?"
"Ông đây mang đàn ông đến đây, làm khô chúng mày!" Trình Lệ Minh không hề khách khí nói.
Hứa Nhận nhíu mày, nhìn xung quanh một vòng, trong phòng tối tăm, trong lòng mỗi gã đàn ông đều ôm một người phụ nữ, trong lòng phụ nữ lại ôm nam, trên bàn bày biện đủ loại "Công cụ", đều là vật trợ tình thú, nhưng nhìn qua vẫn khỏi làm người sởn tóc gáy.
"Được, anh Trình tới, trò chơi bắt đầu đi!" Công tử Giáp vỗ vỗ tay, hấp dẫn lực chú ý của mọi người.
Ngay sau đó, bàn trà được dọn sạch sẽ, bọn họ bê tới mấy cái bếp điện từ, trên bếp điện từ đặt một nồi to, trong nồi đựng đầy nước nóng.
Nhìn có vẻ không phải nấu lẩu.
Mấy người phụ nữ bị chọn, quỳ gối trước bàn trà, run bần bật, sắc mặt trắng bệch, Hứa Nhận cũng bị Trình Lệ Minh đá ra ngoài.
Quy tắc trò chơi, là bọn họ thả tay vào trong nồi, sau đó bật bếp điện bắt đầu đun nóng, ai có thể chịu được nóng, giữ tay trong nồi đến cuối cùng, người đó sẽ chiến thắng.
Đương nhiên những người phụ nữ bị bắt tham gia trò chơi, đều là những tiểu thư (1) được cậu ấm bao dưỡng.
Trình Lệ Minh nói với Hứa Nhận: "Nếu anh đây thắng, anh sẽ thưởng cậu mười vạn!"
Trong ánh mắt gã lóe lên tia kích động mà biến thái, làm Hứa Nhận sởn tóc gáy.
Hứa Nhận hối hận, đáng ra anh nên mua một cái điện thoại, anh nhớ số điện thoại của Trình Trì, anh muốn gọi cho cô, hiện tại, anh muốn nghe thấy giọng nói của cô.
Trò chơi bắt đầu, dường như Trình Lệ Minh nhớ ra gì đó, nói với Hứa Nhận: "Lúc ăn cơm... Hình như cậu thuận tay trái."
Hứa Nhận ngồi lặng im, khóe mắt hơi run rẩy.
"Vậy thì cậu thả..." Trình Lệ Minh nhếch miệng cười: "Thả tay trái vào trong nồi nấu, đến gân cốt nát nhừ, ha ha."
----
Trình Trì bị thầy giáo giữ lại văn phòng, cầm bài thi dạy dỗ nửa giờ.
Sau khi xong việc, cả người cô gần như bay ra khỏi khu dạy học, chạy đến nhà để xe đạp tia một lượt, không thấy chiếc xe tồi tàn của Hứa Nhận, cô chán nản bĩu môi, tâm nói chạy trốn nhanh thật, rõ ràng đã bảo anh chờ cô.
Điện thoại lại rung lên, vừa rồi ở trong văn phòng đã réo liên tục, bây giờ mở ra, nhìn thấy mười mấy cuộc gọi nhỡ, tất cả đều là của Dương Tĩnh gọi đến, cô nhấc máy.
"Bà cô của tôi ơi, cuối cùng cũng nghe điện thoại!"
"Làm sao vậy?" Trình Trì nhíu mày, nghe thấy giọng cậu rất gấp.
"Vừa rồi trước cổng trường, công chúa nhỏ bị anh cậu mang đi, động tĩnh rất lớn, ngay cả xe đạp cũng bị ném xuống sông."
"Đệch, chiếc xe kia là bảo bối trong tim anh ta đấy." Lòng Trình Trì đột nhiên căng thẳng: "Cậu mau tìm vài người, hỗ trợ vớt xe lên đi!"
"Trình Trì, cậu có bị ngốc không đấy!" Dương Tĩnh lớn tiếng: "Hứa Nhận bị tên anh trai biến thái của cậu bắt đi rồi! Kết quả không ổn thế nào, thế mà cậu còn quan tâm đến xe đạp!"
Trình Trì: "...... Chưa kịp phản ứng mà."
"Tớ lái xe đi theo bọn họ, nhưng bị bảo vệ khu biệt thự Vân Sơn ngăn lại bên ngoài, không vào được, đừng nói nữa bây giờ mau tới đây đi."
Trình Trì ném điện thoại, trực tiếp ngồi vào ghế lái Ferrari, thắt đai an toàn, động cơ Ferrari gầm một tiếng, mãnh mẽ lao ra ngoài.
----
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!