Chương 11: #10. Xấc Xược (3)

"Cái đệt, thật hay giả!" Từ club đêm đi ra, Bạch Du và Trình Trì đứng bên Ferrari nói chuyện.

Trình Trì châm một điếu thuốc, chậm rãi hút một ngụm, nhìn về phía ngọn đèn rời rạc gần bờ sông, chửi một tiếng: "Mẹ nó."

"Bố cậu... Đúng là trâu bò, cho cậu một ông anh trai lớn như vậy." Bạch Du lắc đầu: "Thế nên, vừa rồi cậu ôm tớ khóc như chó chết, là vì chuyện này?"

Mắt Trình Trì vẫn còn đỏ, hừ lạnh: "Không duyên không cớ tự dưng lại lòi ra một tên nhóc, sau này phân chia tài sản với tớ, có thể không khóc hả?"

"Cũng đúng." Bạch Du đồng tình nhìn Trình Trì: "Thương cậu thật đấy, có một ông anh khốn nạn, có một cô em gái sen trắng (1), có một bà mẹ kế tâm thần, bây giờ lại có thêm một... Đứa con riêng, nhà cậu hội tụ được cả năm cực phẩm xã hội, đội ngũ này... Chậc, thật giống sân khấu hài kịch!"

"Luyên thuyên." Trình Trì liếc cô ấy một cái, ném tàn thuốc xuống đất: "Đêm nay tớ đến nhà cậu ngủ nhé, ông già kia vừa suýt chút nữa giết tớ rồi."

"Được."

Trình Trì lên xe, Bạch Du ngồi vào, cài chặt đai an toàn, tay Trình Trì mò vào trong túi, lấy sợi dây xích gắn chuông đỏ ra, tự dưng cảm thấy buồn phiền, dứt khoát ném ra ghế sau, quả chuông lăn lăn, rơi xuống một góc.

----

Trường Trình Trì học, trường 13 Lộc Châu, là trường tư nhân tốt nhất Lộc Châu, đội ngũ giáo viên rất giỏi, ngay cả những trường công phát triển nhất cũng không sánh bằng, học sinh học trong trường, không phải con nhà giàu thì cũng là con ông cháu cha.

Trình Trì không bao giờ ngờ được, Trình Chính Niên lại dẫn đứa con tiêng họ Hứa kia đến trường cấp ba này, đã thế còn học cùng lớp với cô!

Một ngày chó má.

Nhìn Hứa Nhận mặc áo khoác cao bồi giặt đến trắng bệch, nghiêm túc đi lên bục giảng, Trình Trì suy sụp đến mức muốn đâm đầu vào tường.

Tên đối đầu, oan gia, kẻ địch phân chia tài sản!

Thế mà lại học cùng lớp với cô!

Quan trọng là, nếu ông già kia thích con riêng như vậy, tại sao không chuẩn bị cho anh ta mấy bộ quần áo sang trọng một chút.

Bộ quần áo mặc hôm qua tuy là đồ rẻ tiền, nhưng cũng miễn cưỡng chấp nhận được, còn hôm nay ngày đầu tiên tới lớp, anh lại ăn mặc như lúc ở trên núi, nhìn bộ dáng nghèo đói kia, ở cấp ba Lộc Châu, giữa một đám công tử tiểu thư tranh nhau khoe sắc, trông anh nghèo túng như đi lên bục giảng, không bị cười nhạo mới là lạ!

"Chào các bạn, tôi tên là Hứa Nhận, rất vui khi được làm quen với mọi người."

Anh trưng khuôn mặt vô cảm như người chết giống lúc mới gặp Trình Trì trên sườn núi, hoàn toàn không nhìn ra vui vẻ ở đâu.

Trình Trì ngồi bàn hai đếm ngược từ dưới lên, cô chú ý tới mấy bạn nữ ngồi bên trên chụm đầu ghé tai bàn tán.

"Bạn mới đẹp trai thật đấy!"

"Đúng vậy! Giá trị nhan sắc không hề kém cạnh soái ca Lâm Giản lớp bên cạnh đâu!"

"Nhưng trông nghèo quá, khí chất không cùng một cấp bậc với Giản nam thần."

"Nhưng cũng lạ thật đấy, loại người nghèo như thế này tại sao lại vào được lớp chúng ta?"

......

Trình Trì khụt khịt mũi, buồn phiền xé lớp sơn móng tay màu đỏ rượu ra.

Các bạn nữ chỉ nói khe khẽ, nhưng ở nhóm các bạn nam bên này, nhất là mấy người thích kiếm chuyện gây sự, giọng nói vô cùng to.

"Thứ low (Thứ rẻ tiền)." Không biết là ai hét một câu như vậy, cả lớp ồ lên.

Trình Trì vẫn nhớ rõ cuộc đối thoại giữa hai người phụ nữ rửa bát thuê trước đây, nói anh hung dữ, đánh người ta đến mức bố mẹ cũng không nhận ra.

Cô đột nhiên bắt đầu chờ mong, nếu lúc này Hứa Nhận nổi bão, thật tuyệt, buổi đi học đầu tiên đã đánh nhau, dựa vào tác phong nghiêm chỉnh của Trình Chính Niên, chắc chắn sẽ không thể tha cho anh, đến lúc đó, đuổi anh ra khỏi cấp ba Lộc Châu, hoặc là lùi một bước, đuổi sang lớp khác học, cũng được đấy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!