Chương 26: Kết Duyên

Ngoài trời vẫn còn tối đen, nhưng trong nhà đã được đốt đèn sáng trưng, Bà Thắm nheo mắt nhìn ra bên ngoài mà ngáp một cái, nửa đêm nửa hôm kéo vào nhà bà ngồi tâm sự, khổ cho cái thân già này quá.

Phương ngồi trên ghế không thèm nhìn mặt Mỹ Hoa, hẹn nàng ra ngoài rồi đánh vợ nàng như vậy, nàng giận hông thèm nói chuyện luôn. Nhàn cũng ngồi bên cạnh nàng, cô chống tay gác cái cằm lên mà nghe chuyện, chân trần kéo lên gác lên cái ghế.

Mỹ Hoa chép miệng vẫn chưa biết nói gì, cô nàng liếc mắt nhìn Nhàn đang ngồi trên ghế cạnh bên Phương, lại nhìn về phía Bà Thắm ngồi hớp trà ăn bánh.

"Cho Ngộ xin lỗi, Ngộ không biết nữ quỷ này là người của con". Ông A Mã vừa mới uống xong viên thuốc, ông điều tức lại cương khí trong người xong mới mở lời.

"Thui cái chuyện này điều là hiểu lầm, nội thấy ông anh đây cũng hông phải người xấu, hông tính toán chi bỏ qua đi". Bà Thắm cũng không muốn làm lớn chuyện, dù sao cũng là người tu đạo nên chuyện bắt ma cũng là đương nhiên.

"Ủa rồi bà có bị quánh hem, tui bị sét đánh tróc da luôn này". Nhàn chu môi không hài lòng với lời bà Thắm vừa nói, tự dưng hẹn người ta ra rồi quánh úp người ta hà.

1

"Chuyện này cũng là hiểu lầm thôi, tui mà là ông anh tui cũng ra tay bắt cô mà, tự nhiên thấy một nữ quỷ bám theo người dương ai mà hông đánh". Bà Thắm nhướng cặp chưng mày có vài sợi bạc lên, ánh mắt hung hăng nhìn về phía Nhàn.

"Nhìn tui dữ hem, đi tui dí bà ra quánh lộn tiếp". Nhàn bỏ chân xuống đứng lên chỉ vào bà Thắm, nhưng chưa kịp làm cái chi đã bị Phương cản lại.

1

Nhàn hứ một cái rồi lại ngồi lên ghế, tay nắm lấy tay Phương mà vuốt vuốt mấy ngón tay, xong lại tự vẽ lên lòng bàn tay nàng mấy chữ.

Phương gương mặt đỏ ửng lên, chữ mà cô viết lên tay nàng là hai chữ "Mình ơi", chưa cưới hỏi gì ráo mà gọi mình à.

Phương liếm môi những ngón tay co lại nắm lấy ngón tay trỏ của Nhàn, nàng hơi nghiêng đầu khiến đôi bông tai cũng đung đưa theo, bàn tay còn lại vì xấu hổ mà nhẹ vén những sợi tóc ra sau tai.

Bà Thắm đã sớm quen với cái cảnh như này nên cũng không quan tâm, còn ông A Mã thì nhớ lời lúc nãy Phương nói nên cũng không để ý, hai người tự động ngó lơ mà nói chuyện với nhau.

Mỹ Hoa lâu lâu lại lén nhìn Phương với Nhàn, cô nàng cảm giác hai người này sao mà giống mình với anh Kiệt, nhìn tới nhìn lui nhìn kiểu gì cũng giống y chang. Mà suy nghĩ lại thì Phương cũng kêu người ta bằng "vợ" mà, giống cô với Tuấn Kiệt cũng là chuyện bình thường.

"Ông anh sang đây lâu chưa". Bà Thắm nghe cách nói chuyện của A Mã, là biết ông không phải gốc gác ở đây, hồi bà còn nhỏ thường theo cha đi trừ tà cũng biết được nhiều nơi. Cha bà từng đánh nhau với một pháp sư người Hoa, ông ta nuôi ngải giết người kiếm được cũng bộn tiền, trận đó cha cũng bị thương nặng lắm.

"Ngộ ở đây cũng mấy chục năm rồi". A Mã uống miếng trà trong lòng nhớ lại chuyện xưa, cái thời ông mới sang chỉ là một thằng nhỏ mười tuổi, nhưng ký ức đáng sợ về quê nhà vẫn còn in sâu trong lòng ông. Tuy ở đây lâu cũng đã thay đổi cách xưng hô, nhưng A Mã vẫn theo cha mà xưng là "Ngộ", còn con cháu của ông thì không ai xưng hô như vậy cả.

"Bà nội". Đột nhiên Phương gọi bà Thắm một tiếng, nàng hơi ngập ngừng một chút lại nói tiếp. "Người cùng quỷ làm sao kết duyên".

Bà Thắm nghe tới thì cau mày mà nhìn sang Phương, câu hỏi của nàng khiến bà nhớ đến đứa con gái của mình, nó cũng đi kết duyên cùng với quỷ. "Con hỏi làm chi".

"Con...". Phương hé môi nhưng vẫn không thể nói ra được, nàng nuốt nước miếng rồi lấy hết can đảm mà thưa."Con muốn kết duyên âm".

"Cái gì". Bà Thắm la lên vô ý làm rơi tách trà xuống đất bể nát, bà cắn răng gương mặt có chút nhăn nhó khó coi, đứa nhỏ này có biết mình nói gì không. Bà Thắm đưa tay che lại ngực vuốt vuốt mấy cái , bà nhìn sang Nhàn mà hằn học ."Cô đi theo con nhỏ mà để cái vong nam nào nó ám theo, cô coi vậy được hông".

Nhàn gãi mũi nhích lên khóe môi mà thốt lên một câu ngọt xớt."Con nhỏ gả cho tui".

Bà Thắm mở to mắt mà nhìn Nhàn trân trân, từ lúc Phương còn nhỏ Nhàn đã đi theo , bà cứ tưởng cô yêu thương nàng như con cháu trong nhà, bà cũng không nghĩ đến chuyện hai đứa con gái có cái gọi là yêu là thương.

Bà Thắm hít một hơi thật sâu mà nói. "Tui hông ngờ cô lăm le con nhỏ, cô lớn hơn con nhỏ gần hai mươi tuổi, cô... cô trâu già gặm cỏ non".

"Ủa tui là vậy rồi bà mần gì tui". Nhàn vì cái câu cuối cùng của bà Thắm mà giận sôi máu, cô đứng lên chống nạnh mà chỉ ra ngoài sân. "Quánh lộn hông".

"Quánh đi ra quánh lộn". Bà Thắm cũng không chịu thua, bà xoay người đi vào buồng lấy ra một cái túi, rồi đi thẳng ra ngoài sân mà nhướng mày với Nhàn.

Nhàn hứ một cái trực tiếp lướt ra bên ngoài, nhưng vừa mới ra gần cửa đã bị ôm lại, giọng nói của Phương có chút buồn bã.

"Đừng có đánh nhau mà cô".

Nhàn mềm lòng cô xoay lưng mà nói. "Tui hông đánh dí bà nữa".

2

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!