Phương cau mày khó chịu mà tránh đi thứ đang sờ lên gò má , nàng hừ hừ vài tiếng rồi xoay mặt qua chỗ khác, vừa mới yên ổn được một chút thì nàng lại cau mày vì bị quấy phá . Phương đưa tay phủi ra cái thứ trên gò má mình, nhưng rồi cảm giác nóng bỏng khiến nàng phải kêu lên một tiếng, Phương mở mắt ra thì thấy Thông đang cầm một cái lọ gì đó.
"Cha". Phương giật mình liền bật người ngồi dậy, nhưng vừa ngồi lên thì đầu liền đau nhức dữ dội, Phương đưa tay lên sờ thì thấy một vòng vải băng .
"Con đừng tháo ra". Cậu Thông thấy con gái muốn kéo vải băng xuống liền ngăn lại, cậu đậy lại nắp lọ thuốc đặt qua một bên, ngón tay vừa đụng qua thuốc có chút nóng lên nhưng cậu không để ý, cậu nhìn đến gò má nàng trong mắt liền hiện lên đau xót.
Phương mím môi theo ánh nhìn của cha mà đưa tay lên sờ gò má, khi vừa chạm đến liền hốt hoảng mà đẩy ra cái tay của Thông, nàng tuột xuống giường chạy đến nhìn vào gương trang điểm.
Phương mở to mắt kinh hãi mà nhìn vết bỏng trên gò má, trên làn da trắng hồng xuất hiện một lớp da màu nâu đen ghê rợn, trên đó còn nổi li ti mụn nhỏ màu vàng nâu. Phương ôm lấy gò má trong lòng như vỡ vụn, nàng xấu như vậy cô có còn thương nàng không, cô có thích sờ má nàng như mọi khi không. Phương khóc lên nước mắt nóng hổi không ngừng rơi xuống, nàng xoay người ôm lấy gò má mà chạy ra khỏi buồng.
Phương cắm đầu mà chạy nên không để ý trước mặt, nàng va phải ai đó mà ngã ngửa ra đất, Phương sợ hãi vội đưa tay lên che đi vết bỏng trên má, nàng cắn môi rồi ngẩng đầu lên nhìn người mình vừa đụng.
Người nàng đụng trúng là một người đàn bà, cô ta không mập cũng không ốm, gương mặt trái xoan rất ưa nhìn. Phương mở to mắt nhìn vào nụ cười trên môi của người đàn bà, nụ cười kia sao mà giống Nhàn đến vậy, nhưng nụ cười của cô là dịu dàng ấm áp, còn của cô ta thì nhìn không mấy tốt đẹp.
"Mày chạy chi dữ thần vậy, mày không thấy má mày đang mang thai sao, lỡ cháu tao có chuyện là mày không yên với tao à nghen". Bà hội gương mặt đanh lại đỡ lấy cô con dâu mới, bà đưa tay xoa lên cái bụng còn chưa nhú ra của cô ta mà chửi Phương.
"Không có chi đâu má". Loan mỉm cười rồi hơi khom xuống nhìn Phương. "Má đụng con có đau hông".
Phương nghe cách xưng hô thì há hốc ra, người đàn bà này sao tự xưng là má của nàng, rõ ràng má nàng đang ở bên nhà bà ngoại mà.
Thông từ trong buồng đi ra nghe Loan nhỏ nhẹ nói chuyện với Phương thì vui lắm, cậu thương con gái nên khi thấy Loan cũng thương Phương thì trong lòng buông đi lo lắng. Thông ngồi xổm xuống đất, cậu đưa tay xoa lên đầu phương mà nói. "Cô Loan sau này là má của con".
"Má". Phương bật thốt lên một câu trong lòng là trống rỗng, nàng còn nhỏ không hiểu hết chuyện của người lớn, nhưng Phương biết nàng chỉ có duy nhất một người má là Thanh, dù Thanh không thương nàng nhưng vĩnh viễn Thanh là má của nàng.
Phương trong lòng rối loạn lắm, nàng nhìn người mà cha kêu mình gọi là má, cô ta vẫn cười nụ cười nhìn đến hiền dịu nhưng nàng không thích, Phương không muốn nụ cười ấm áp của Nhàn bị người này hủy hoại. Một giọt nước nước mắt ấm nóng rơi xuống, rồi chúng lần lượt lăn dài trên đôi gò má nhỏ, cảm xúc lộn xộn đang xen khiến nàng không biết phải làm thế nào.
Phương đột nhiên nhớ đến Nhàn, nhớ đến hơi lạnh thấm qua từng thớ da thớ thịt lại khiến nàng yên bình đến lạ thường, nàng thèm được ôm, rất rất muốn được ôm.
Phương đẩy ra Thông đang ngồi xổm bên cạnh, gương mặt mếu máo nhưng môi nàng mím chặt không để phát ra tiếng nức nở, nàng nhấc chân nhỏ nhằm hướng cổng mà chạy đi.
Thông thấy vậy liền đứng lên đuổi theo, nhưng đi được mấy bước lại nghe tiếng Loan kêu lên, cậu nhìn lại thì thấy Loan ôm bụng gương mặt có vẻ đau đớn.
"Mình em đau quá". Loan như muốn khụy xuống đất, giọng nói thều thào từ trong cổ họng phát ra.
"Bay coi con nhỏ bị cái chi, mần sao rồi bay coi mà đưa con Loan đi qua nhà thầy Sinh". Bà hội quýnh quáng mà đỡ lấy Loan, trong ánh mắt hiện lên chút hung ác, bà liếc nhìn bóng dáng nhỏ thó đang chạy đi xa của nàng. Bà hội cho rằng Loan đau là do Phương đụng trúng, cháu nội của bà mà có chuyện chi nó cũng không yên, trong thâm tâm của bà có lẽ đã quên Phương cũng là cháu ruột của mình.
Thông không có đuổi theo Phương mà đỡ lấy Loan từ tay má, cậu vừa định gọi thằng Thạch lấy xe ngựa thì Loan vội nói. "Em đỡ đau rồi mình, mình dìu em vô buồng nằm chút là đỡ à".
Thông nghe Loan nói thì tin râm rấp, cậu đâu hề phát hiện lúc Loan nhìn đến bóng dáng của Phương liền cười nham hiểm.
Phương muốn về tìm Thanh, đôi chân nhỏ dù mệt nhưng vẫn cố gắng chạy về phía trước, khi vào đến nhà liền thấy Thanh đang ôm mặt khóc nức nở.
"Má ơi". Phương chạy đến ôm chân Thanh mà thỏ thẻ nói. "Cha bắt con kêu dì Loan là má".
"Mày có kêu hông". Thanh nghe xong liền ngồi bật dậy, cô cúi xuống tay nắm lấy cổ áo bà ba của Phương mà gằn giọng.
"Hông con hông kêu, má là má của con mà ". Phương bị Thanh kéo lên thì vội nói.
"Nhìn mày thấy ghê quá". Thanh nãy giờ mới chú ý đến gương mặt của Phương, hồi qua cô bị Thông chửi cho một trận cũng vì chuyện này, giờ tận mắt nhìn thấy đúng là rất xấu.
Phương cứng người bên tai như ù đi, nàng đưa tay che lên gò má xấu xí, trong lòng chợt hối hận vì đã chạy đến đây. Trong lòng nàng thừa biết má sẽ luôn nói những lời khó nghe, mà tại sao nàng luôn muốn má nhìn đến nàng một lần, nàng chỉ muốn má thương mình dù chỉ là một chút thôi.
Phương cắn răng không cho nước mắt chảy xuống, nàng lấy hết can đảm nhỏ nhoi để hỏi Thanh."Sao má hông thương con".
"Mày là quỷ". Thanh hứ một cái xô Phương ngã xuống đất. "Mày là tao sanh ra mà gương mặt giống hệt con Nhàn, tao nhìn là muốn rạch nát khuôn mặt mày rồi thương sao nổi".
Phương mắt mở to mà nhìn Thanh, cổ họng nghẹn đến đau rát, câu nói của Thanh như một nhát chém sâu hoắm vào tâm hồn non nớt của nàng, Phương không khóc nổi dường như nước mắt đã cạn rồi, nàng lồm cồm bò dậy xoay người mà chạy ra đầu ngõ.
Phương chạy được vài bước thì vấp ngã, quần áo nàng lấm lem bụi bặm, nàng đứng lên trên đầu gối thủng một lỗ máu đã chảy ra. Phương không cảm thấy đau , có phải vì cảm giác đau trong lòng còn hơn nổi đau thể xác, câu nói của Thanh cứ vang vọng trong đầu của Phương khiến nàng phải bịt tai lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!