Tâm độc (29)
Tác giả: Sơ Hòa
Chuyển ngữ: Andrew Pastel / Beta: Ooctopuss
Hồng nhan
29.
Vừa nghe Hoa Sùng muốn đi gặp Mạnh Tiểu Cầm, Khúc Trị phun luôn ngụm hồng trà mới hớp vào miệng: "Hả hả? Tổ trưởng Hoa anh nghi ngờ người ta à? Cô ấy có liên quan gì đến vụ án này?"
"Giờ còn chưa nói được, để gặp rồi tính tiếp." Hoa Sùng liếc Khúc Trị: "Sao, để ý người ta à?"
"Em chỉ là quan tâm đến người dân thôi mà!?" Khúc Trị vừa lau bàn vừa khó hiểu hỏi: "Mà sao anh nghi ngờ người ta? Cô ấy là người tốt mà. Lần trước anh còn nói con gái xuất thân từ gia đình kiểu đó rất vất vả, không biết phải khổ cực thế nào để có được công việc như hiện tại."
Cụm "rất vất vả, không biết phải khổ cực thế nào" này Hoa Sùng chưa từng nói. Anh chỉ biết cười, lắc đầu: "Được rồi, biết cậu để ý người ta, anh chỉ đi hỏi thăm người ta chút xíu thôi. Khoa Kiểm Nghiệm đang điều tra bưu thiếp anh mang về từ nhà Đường Tô, cậu qua đó xem có phát hiện gì thì báo cho anh biết."
Khúc Trị thầm mắng trong lòng: Anh không phải chuyện gì cũng nói với Tiểu Liễu sao, còn cần tôi làm gì? Nhưng ngoài miệng vẫn hỏi, "Anh Tiểu Liễu không ở đây à?"
Hoa Sùng nhìn về phòng nghỉ, giọng nói tự nhiên dịu dàng hẳn, "Cậu ấy mấy bữa nay toàn làm việc đến khuya, chỉ vừa mới ngủ thôi. Đúng rồi, mấy cậu nhỏ tiếng thôi để cậu ấy ngủ thêm một lát."
Khúc Trị cười hí hí, "Anh Hoa ơi anh Hoa à, sao quan tâm người ta dữ dzị~?"
"Đồ miệng thúi!"
"Thiệt luôn! Anh dám nói không có không! Với Tiểu Liễu thì anh dịu dàng, với em thì anh khó chịu!"
"Ai mua hồng trà ngày hè cho cậu? Ai mua mô hình Saint Seiya số lượng có hạn tặng Tết cho cậu?"
"Anh có thể đừng vừa nói "miệng thúi" vừa nói "hồng trà" được không?" Khúc Trị gân cổ gào lên, "Hồng trà là suối nguồn tươi trẻ của emmmmm!"
Hoa Sùng xua tay, "Thôi đi làm việc đi, tranh thủ phá án, bắt được hung thủ sớm ngày nào anh mua "suối nguồn" cho cậu nhiều từng đó, cậu đổ ra tắm luôn cũng được."
Khúc Trị làm mình làm mẩy một tí thì quay về làm việc ngay. Hoa Sùng xếp gọn đồ đạc, bước nhanh ra khỏi văn phòng, đi xuống dưới dạo mấy vòng rồi lại quay về phòng nghỉ Tổ Trọng án, tay xách theo túi nilon từ cửa hàng tiện lợi.
Rèm cửa trong phòng nghỉ rất mỏng, không ngăn được nắng sáng mùa xuân. Liễu Chí Tần nằm ở trên giường, quay lưng về phía cửa sổ, nửa mặt vùi vào gối, ngủ có vẻ rất khổ sở.
Hoa Sùng nhẹ nhàng đi đến mép giường, đặt cháo thịt nạc trứng Bắc Thảo và trứng gà luộc lên trên bàn nhỏ, vốn định rời đi ngay nhưng hai chân lại như có ma xui quỷ khiến mà đứng yên.
Ánh mắt anh dừng ở trên người Liễu Chí Tần, đại não như ngừng hoạt động, xung quanh đột nhiên chìm vào tĩnh lặng.
Một lát sau, Hoa Sùng nhè nhẹ ngẩng mặt giương mắt nhìn tia nắng lẻ loi xuyên qua màn che, rồi lặng yên như khi bước vào mà mở cửa đi ra ngoài, nhẹ nhàng đóng cửa.
Chờ tiếng bước chân ngoài cửa biến mất, Liễu Chí Tần mới mở mắt ra, trong mắt đầy tơ máu vì mấy ngày mất ngủ.
Cậu chống mép giường ngồi dậy, nhìn chằm chằm cửa phòng đã đóng lại cả buổi mới cụp mắt, nhìn thấy túi thức ăn đặt trên bàn nhỏ.
Đôi mắt cậu trở nên phức tạp, chân mày nhíu lại, rồi thở dài một cái.
"Hoa Sùng..." Cậu thì thầm, "Anh rốt cuộc......"
Nửa câu sau như trôi đi trong tĩnh lặng.
•
Hoa Sùng đi gặp Trần Tranh mượn xe, tiện thể xin xỏ.
"Rèm trong phòng nghỉ mỏng quá, thu đông thì không sao, mà đến xuân hè thì không che nổi nắng. Em muốn đổi bức màn khác dày hơn, nếu không thì thêm một lớp nữa cũng được."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!