Chương 9: Tiến triển

Chuyện này rất mất mặt, Nguyễn Hâm Kiều không nói cho Lộ Lộ, ủy thác Dữu Liễu tìm một người bạn là luật sư, hỗ trợ xem qua hợp đồng không có vấn đề, cuối cùng nghiêm túc bàn bạc với lão ba, mang theo con dấu của ông đi qua trụ sở của Quan Ý.

Tập đoàn Quan Ý ở CBD có hơn ba mươi tầng xử lý công việc độc lập, Nguyễn Hâm Kiều đứng trước cửa rộng lớn phía dưới, rõ ràng lần đầu tiên cảm nhận được sự chênh lệch của cô và Quan Triệt, không, phải là ranh giới.

Nhưng thử chuyển dấu hiệu p trên tòa cao ốc của Quan Ý thành tên của bản thân, nháy mắt lại cảm thấy —— ai nha không phải là tầng lầu sao, chỉ cần cô nghĩ muốn, địa cầu đều có thể p trên tên của cô, hừ!

Bảo vệ tòa nhà rất chặt chẽ, yêu cầu khách phải đăng ký. Sau khi nghe cô nói mục đích tới đây, cô công khai mỉm cười hỏi: "Xin hỏi tiểu thư họ gì?... Ngượng ngùng, nơi này tiểu thư không có lịch hẹn trước, mời cô điện thoại hẹn tổng giám đốc trước khi đến trong lần sau."

Nguyễn Hâm Kiều lễ phép cười cười, đi đến một bên gọi điện thoại cho trợ lý Tào.

"Trợ lý Tào, tôi là Nguyễn Hâm Kiều, tôi tới để ký hợp đồng, đang ở trước sảnh công ty, anh có thể xuống dưới đón tôi không... Ừ ừ, làm phiền anh rồi!"

Chính là vì cầm hợp đồng giá trị tám số nên có chút lo lắng, Nguyễn Hâm Kiều đứng ở một khối gạch men sứ lòe lòe tỏa sáng trong đại đường, nhìn nhóm viên chức mặc chỉnh tề bước chân vội vàng đi qua, một chút cũng không cảm thấy câu nệ.

Tào Kiến đi từ phòng làm việc tổng giám đốc đến đại sảnh, ánh mắt hơi tìm kiếm, rất nhanh liền tập trung trước sảnh vị kia mang theo màu trắng rộng thoải mái, kính râm màu lam hình tròn... Cô gái xinh đẹp.

"Nguyễn tiểu thư, " anh mỉm cười đi qua, "Boss ở văn phòng chờ cô, xin đi theo tôi."

"Thật sự là ngượng ngùng, làm phiền anh." Nguyễn Hâm Kiều lấy mũ cùng kính râm xuống, hướng anh cười cười, đi theo phía sau anh, "Nhưng mà làm sao thoáng cái anh đã nhận ra tôi? Tôi hồng như vậy sao?"

Tào Kiến chính là nở nụ cười, không đáp lại.

Anh đưa Nguyễn Hâm Kiều lên thang máy vip, thẳng đến lầu 38, dẫn cô vào một phòng hội nghị."boss đang xử lý công việc, sẽ tới ngay, xin chờ một chút."

Nguyễn Hâm Kiều gật gật đầu, ngồi chờ ở phòng họp. Rất nhanh có một mỹ nữ thân mặc váy màu xanh ngọc đi vào, cho cô một tách cà phê. Nguyễn Hâm Kiều nhàm chán đợi một lát, lấy điện thoại di động chơi trò chơi.

Qua ba lần chơi, cô bỏ di động xuống, cách thủy tinh chiếu sáng thấy được vị đại Quan tổng kia. Anh vẫn đơn giản tới mức áo trắng quần đen, đứng ở đầu hành lang kia, cùng người bên cạnh anh ta nói cái gì.

Giơ tay nhấc chân đều là soái a... Nguyễn Hâm Kiều chống cằm, nhìn mặt bên của anh.

Chính nhìn mê mẩn, thình lình anh bỗng nhiên xoay người lại, tầm mắt không sai chút nào hướng về phía cô. Trái tim nhỏ của Nguyễn Hâm Kiều hồi hộp nhảy dựng, đầu tay chống đỡ đã run một chút. Ra vẻ trấn định hướng anh cười, phất phất tay.

Nhưng mà đối phương không hề phản ứng.

Ngay sau đó trong tầm mắt bỗng nhiên xuất hiện bóng hình xinh đẹp, một cái chân rất dài, cô gái tóc ngắn có khí chất rất giỏi giang hướng Quan Triệt chạy tới, nói với anh mấy câu, lại lưu loát giẫm trên giày cao gót rời khỏi.

Nguyễn Hâm Kiều hừ hừ, thì ra vừa rồi là anh ta nhìn vị mỹ nữ kia không là nàng a, thật xấu hổ.

2 phút qua đi, cuối cùng Quan Triệt cũng nói chuyện xong với người kia, hướng bên này đi tới. Nguyễn Hâm Kiều vội vàng cầm lấy di động làm bộ chơi trò chơi.

"Thật có lỗi, đợi lâu." Quan Triệt thoáng hạ thấp người, ngồi xuống phía đối diện bàn."Nguyễn tiểu thư đã suy nghĩ kỹ?"

"Vâng." Nguyễn Hâm Kiều gật gật đầu, "Nhưng mà tôi có điều kiện."

Quan Triệt: "Mời nói."

Hắc hắc! Nguyễn Hâm Kiều mím khóe miệng cười cười, gò má hai bên để lộ lúm đồng tiền."Cho tôi số điện thoại của anh." Dừng một chút, bổ sung, "Cá nhân."

Quan Triệt nhìn cô, không nói chuyện.

Lần đầu tiên làm chuyện này, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều vẫn có chút không yên, nhưng nét mặt vẫn bày ra bộ dáng lo lắng, cứng rắn chống đỡ nói: "Kết giao bằng hữu thôi, Quan tổng."

"….."

Quan Triệt trầm mặc vài giây, bỗng nhiên đưa ta về phía cô.

Đây là muốn nắm tay cô? Trực tiếp như vậy? Trong lòng Nguyễn Hâm Kiều lại nhảy dựng, kích động run run đưa bàn tay mình qua.

"Di động." Quan Triệt không mở miệng nhắc nhở là không được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!