Cách tấm kính thủy tinh, Nguyễn Hâm Kiều nhìn thấy có một chiếc Bentley màu
đen dừng ở ven đường ngoài cửa, từ trong xe bước xuống một người đàn ông có phong phạm Thương Vụ xuất sắc*, Tây trang thẳng thớm, anh khí bức
người.
* Đại khái thì là khen người ta vừa nhìn đã biết đó là một người kinh doanh giỏi
Nguyễn Hâm Kiều vội vàng lấy gương trang điểm ra, kiểm tra lớp trang điểm của
mình một chút, sau đó nhàm chán cầm lấy khăn giấy gấp hình hoa hồng trên bàn lên, định ném nó đi, suy nghĩ một chút, lại đặt tại vị trí đối
diện.
Cô hắng giọng, hai tay đặt ngay ngắn trên chiếc khăn trải bàn màu trắng, ngồi đoan đoan chính chính (nghiêm túc).
Mượn danh nghĩa chuyện bàn bạc hợp đồng mà mời Quan Triệt ăn cơm, đây là cơ
hội khó được, nhất định phải biểu hiện thật tốt mới được!
"Hoan nghênh quý khách, xin hỏi anh có đặt trước không?" Người phục vụ mở cửa, tươi cười tiếp đón.
Quan Triệt mở miệng, còn chưa kịp nói gì, liền thấy cách đó không xa, có người đang nhảy nhót vung tay kêu lên: "Nơi này!"
Hiển nhiên là người phục vụ cũng thấy, cười cười đưa tay ý mời anh vào.
"Chào Quan tổng, chúng ta lại gặp mặt rồi." Quan Triệt còn chưa đi đến nơi,
Nguyễn Hâm Kiều đã kìm nén không được đứng lên, cười híp mắt.
"Nguyễn tiểu thư, thật xin lỗi, đã để cô đợi lâu." Quan Triệt lịch sự nói lời xin lỗi.
Thực ra không phải anh đến trễ, thậm chí còn sớm hơn so với thời gian đã hẹn trước là 15 phút, nhưng thật không ngờ là đối phương còn đến sớm hơn so với anh, hơn nữa dường như còn đã đến được một lúc lâu rồi.
"Không có gì, là tôi đến sớm thôi." Nguyễn Hâm Kiều cười duyên đi qua, giúp
anh kéo ghế ngồi ra, mặt mày hớn hở nhìn anh: "Mời anh ngồi, Quan tổng."
Đây là lần đầu tiên có một nữ sĩ* giúp anh kéo ghế ngồi. Quan Triệt liếc
nhìn cô một cái, mặt không đổi sắc ngồi xuống: "Cảm ơn."
*nữ sĩ: cách gọi một người phụ nữ trong trường hợp ngoại giao
Nguyễn Hâm Kiều nỗ lực ngăn chặn cảm xúc mênh mông mãnh liệt trong lòng, dáng
vẻ rất thục nữ trở về chỗ ngồi, trong lòng yên lặng nhắc nhở chính mình: Dè dặt dè dặt.
Mũi chân giấu ở dưới gầm bàn lại nhịn không được
quơ quơ, trong lòng vui vẻ kích động đến mức cái miệng nhỏ nhắn khẽ vểnh lên, cười nhẹ.
Quan Triệt vì công việc mà đến nên lập tức đi thẳng vào vấn đề, nói: "Nguyễn tiểu thư đã cân nhắc kỹ chưa?"
"Tôi đã cân nhắc kỹ." Nguyễn Hâm Kiều mỉm cười nói, trong lòng thì yên lặng bổ sung: "Lập tức có thể xách túi gả vào nhà anh."
Trong lòng Nguyễn Hâm Kiều vẫn mừng rỡ không thôi.
Sau đó, cô phát hiện đôi mắt sáng như thần của người đàn ông đối diện vẫn
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!