Chương 58: (Vô Đề)

Editor: Đường Thất Công Tử

- Diễn đàn

Câu nói không có tiền kia của đạo diễn Thương, đơn thuần là đùa giỡn, cấp bậc đạo diễn lớn của ông như vậy, đến nay không thiếu phía đầu tư. Tạm thời nguyên nhân cái kia kịch bản bị gác lại trong miệng thầy Triệu không thể nào biết được, Nguyễn Hâm Kiều lo lắng hơn chính là, ý đồ "Đi cửa sau" của cô, có thể làm cho đạo diễn Thương chán ghét hay không.

Đúng là may mắn, dáng vẻ đạo diễn Thương cũng không có gì khác thường, thậm chí giao nhiệm vụ quan trọng là dỗ Đôn Đôn ngủ trưa cho cô.

Trẻ em vốn là sinh vật rất quy luật, đến giờ con nít bắt đầu mệt nhọc, Nguyễn Hâm Kiều tuân lệnh ôm Đôn Đôn lên giường trên phòng khách, nó làm một cái ngáp thật to, chạm vào giường thì nhắm hai mắt lại.

Trên mặt tên nhóc kia núc ních thịt, da non mịn màng tinh tế, ngũ quan(1) vừa xinh xắn vừa đáng yêu, Nguyễn Hâm Kiều thấy vui mừng, không kìm lòng nổi ở trong lòng miêu tả cục cưng của cô và Quan Triệt chẳng biết sẽ tới lúc nào. Die nd da nl e q uu ydo n

(1) Ngũ quan ở đây nói đến 5 bộ phận chính trên khuôn mặt bao gồm mắt, mũi, miệng, tai và lông mày.

Cô hy vọng tương lai có thể có một trai một gái, con gái nhất định phải giống như cô, thông minh khéo léo, biết bán manh(2) chơi xấu; tốt nhất anh trai chững chạc đáng tin giống như Quan Triệt vậy, như vậy thì có thể bảo vệ tốt em gái.

(2) Bán manh: Từ moe tiếng Nhật dùng Hán tự (manh), nên giới trẻ bên Trung Quốc mang chữ này về. "Bán manh" xuất phát từ cụm "mại manh" () = bán (cái) moe. Bán manh có nghĩa là (cố) tỏ vẻ dễ thương. Die nd da nl e q uu ydo n

Cô lặng lẽ chụp một tấm ảnh gửi cho Quan Triệt: Ngày hôm nay có một bí mật gây sốc phải nói cho anh biết, đây là con ở bên ngoài của em và người khác, anh xem làm sao bây giờ?

Không đến một phút đồng hồ thì Quan Triệt cho cô câu trả lời: Mang về, anh nuôi..... Thật khí phách. Nguyễn Hâm Kiều cười khúc khích vui vẻ, thậm chí cô cũng có thể tưởng tượng đến lúc anh đặt cái chữ nghiêm túc này lên mặt.

Kiều Kiều mềm mại: Lừa anh thôi, em chỉ sinh con với anh (*/w╲*)

Triệt Bảo nhi: Anh cũng vậy.

Nguyễn Hâm Kiều lập tức xấu hổ muốn lăn qua lăn lại tại chỗ, sợ làm cho Đôn Đôn tỉnh ngủ chỉ có miễn cưỡng nhịn, trời ơi trời ơi, vì sao lời từ trong miệng anh nói ra cứ hấp dẫn người khác như vậy?

Bản thân xúc động trong chốc lát, Nguyễn Hâm Kiều lại vui sướng hài lòng mà gửi cho anh: Buổi tối ái khanh nhớ tắm rửa kỹ càng sạch sẽ, trẫm trở về sẽ sủng hạnh khanh.

Cái hũ nút kia lại có thể rất phối hợp mà gửi đến: Tuân chỉ.

Lại hai chữ này, Nguyễn Hâm Kiều cũng đã tưởng tượng ra một nghìn chữ của vở kịch anh sẽ cởi hết tắm rửa sạch sẽ nằm ở trên giường mặc cho chính mình nhồi nhồi nhét nhét trong mắt chứa nước mắt vui mừng không dám chống lại, thì bỗng nhiên mạch máu rỗng một nửa.

Trời ạ, nói nhiều, đến cùng trong sạch từ bé của cô biến thành đồi trụy dữ dội từ lúc nào?

Lừa được Đôn Đôn, Nguyễn Hâm Kiều đi ra tiếp thầy Triệu và đạo diễn Thương đấu địa chủ(3) một chút, cô không chơi được loại trò chơi đòi hỏi sự thông minh, chẳng qua quy tắc đơn giản vẫn hiểu, ngược lại hai người khác cũng không cần phối hợp như thế, cô làm cái đạo cụ nông dân là được. 

(3) Giải thích sơ qua luật bài Đấu Địa Chủ: 3 người chơi, 1 người làm Địa Chủ, 2 người còn lại làm Nông Dân, Địa Chủ được thêm 3 con cuối. 2 Nông Dân sẽ đấu bài với Địa Chủ, nếu Địa Chủ hết bài trước thì ĐC thắng, còn 1 trong 2 ND ai hết bài trước thì 2 ND thắng. Bài dùng cả Joker, và cũng là con to nhất. Mỗi lần đánh con Joker hay chặn tứ quý là 1 lần gấp đôi tiền cược. Đại ý là thế các ông ạ.:

D

Chẳng qua cái đạo cụ này thật sự là mạnh tay không nói lên lời, tình hình ván bài đều có trá, bình quân mỗi hai ván là có thể cầm tứ quý một lần, mặt khác một lần không trá cũng có nhị tứ quý.

Một buổi chiều càng đấu địa chủ tâm tình thầy Triệu càng phức tạp, lúc kết thúc không nhịn được, bùi ngùi nói: "Cái cậu cả người thể chất tinh thần châu Âu này, không già được, cậu thật là trời đất cũng không tha."

"... " Đạo diễn Thương nghiêng mắt liếc ông, không lên tiếng.

Nguyễn Hâm Kiều không biết nói cái gì, không thể làm gì khác hơn là cười ngây ngô.

Buổi tối hai người bọn họ còn có việc, nên Nguyễn Hâm Kiều lập tức rời đi trước, thầy Triệu dẫn Đôn Đôn tiễn cô xuống tầng.

Hoa Hoa đã chờ ở dưới tầng, Nguyễn Hâm Kiều vẫy tay từ biệt về phía thầy Triệu và Đôn Đôn, sau đó ngồi lên xe. Đang muốn đóng cửa xe, tên nhóc kia dùng cả tay chân bò lên người cô, ngồi một chỗ nhỏ nhỏ bên cạnh chân cô.

Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ, dịu dàng hỏi nó: "Em đi theo chị làm gì?"

"Mua máy bay!" Con mắt Đôn Đôn lóe sáng óng ánh mà nhìn cô, khóe miệng mím môi cười, dáng rất vui vẻ.

Đơn giản làm cho người ta dở khóc dở cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!