Editor: Đường Thất Công Tử
- Diễn đàn
Tự nhiên năm mới còn phải chuẩn mực đi thăm hỏi bố chồng, mẹ chồng, trong khoảng thời gian này Nguyễn Hâm Kiều cố ý tiện tay đúng dịp học dì Đường làm sao đan len dệt sợi, tự tay đan một cái áo choàng, lúc chúc tết đưa cho Tưởng Du.
Về phần cha chồng, không biết Quan Triệt làm được một cái chặn giấy(1) kỳ kỳ quái quái từ nơi nào, nói là con hổ ngồi xổm làm bằng đồng đen gì đó, làm cô cho rằng là lễ vật tiễn cha. Nguyễn Hâm Kiều cảm thấy rất xấu xí, vẫn không đáng yêu bằng cô làm, chẳng qua nghe nói cha chồng rất thích những đồ chơi trẻ em này.
(1) Cái chặn giấy: Đồ vật dùng trong văn phòng dùng để chặn giấy khỏi bay lung tung, bạn nào muốn biết thêm chi tiết lên google xem mẫu nhé!
Ngày hôm đó hiển nhiên Quan Hành và Lương Kiều cũng ở đây, Nguyễn Hâm Kiều đưa quà biếu lên, gần sang năm mới Tưởng Du cũng không còn làm khó dễ cô, tự tay nhận lấy. Tuy thái độ vẫn không lạnh không nóng đối với cô, nhưng lúc phát lì xì cho Lương Kiều, cô cũng có một phần, đặc biệt dày.
Nguyễn Hâm Kiều sợ hãi việc đó, đời này chưa từng nhận nhiều tiền lì xì lớn như vậy, không dám nhận, vô ý thức liếc mắt nhìn Quan Triệt.
"Nhìn nó làm cái gì? Nó không có." Tưởng Du nhét tiền lì xì vào trong tay cô, đứng đắn ép buộc trở về ngồi.
Nguyễn Hâm Kiều vội vã khéo léo nói: "Cảm ơn mẹ."
Ngược lại bên Quan Hành, trong lòng khá không công bằng mà kháng nghị: "Năm ngoái vẫn cho, sao năm nay lại không cho?"
Tưởng Du nghiêng mắt liếc anh: "Không phải chia Lương Kiều rồi sao, các con không phải một nhà?"
"Chúng con còn chưa có kết hôn mà, coi là hai người, lại phát một cái chứ."
"Ah, coi lời của hai người lại không phát cho vợ, ở trong tay mẹ đây, tự con lấy về!"
"..." Quan Hành bĩu môi: "Keo kiệt!"
Tưởng Du không phản ứng đến anh, Quan Triệt bê hai chén nước nóng trở về để trước mặt mẹ và bạn nữ mỗi bên một cốc, nhìn thoáng qua Quan Hành, thản nhiên nói: "Anh phát cho em." Dừng lại một giây đồng hồ, bổ sung: "Qua đây dập đầu anh đi."
Suýt chút nữa Nguyễn Hâm Kiều một hơi phun nước ra ngoài, quay đầu vẻ mặt khiếp sợ, thì ra cái hũ nút này còn có thể nói đùa.
Bên Lương Kiều kia không tử tế mà cười ha ha lên tiếng, bị Quan Hành tính toán nghiêm phạt mà nhéo lỗ tai một cái: "Cười cười cười, chỉ mình em cười dễ nghe! "
Ba Nguyễn ở nhà một mình, con trai của dì Đường đã trở về mừng năm mới, bà vội vàng lo liệu trong nhà, thời gian ra ngoài cũng không nhiều, đồng ý giúp cô chăm sóc một lát, chờ ông ngủ sẽ rời đi.
Nguyễn Hâm Kiều nhớ, ăn cơm trưa xong thì vội vã xin từ biệt, Tưởng Du cầm không ít sản phẩm dinh dưỡng, để cô mang về nhà cho cha ăn.
Bà biểu hiện một chút thiện ý, Nguyễn Hâm Kiều lại rất thụ sủng nhược kinh(2), mở miệng một tiếng: "Cảm ơn mẹ".
(2) Thụ sủng nhược kinh: được sủng mà sợ hãi
Quan Triệt lái xe đưa cô về, lại vội vã rời đi. Thời gian công tác, người khác cũng vội vàng hơn so với anh; ngày lễ ngày tết tất cả mọi người nghỉ, anh vẫn không rỗi rãi nhiều như cũ, rất nhiều bề trên và khách hàng quan trọng phải chuẩn bị quà tặng, có người càng phải tự mình đi thăm hỏi.
Có đôi khi Nguyễn Hâm Kiều cũng sẽ sinh ra ý nghĩ đáng yêu để anh nghỉ ngơi thật tốt ở nhà, cô phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình trong đầu, nhưng ngẫm lại mình kiếm chỗ tiền này về, mặc dù khách quan hơn so với người bình thường, đối với chuyện anh muốn quản lí tập đoàn lớn mà nói, cũng chẳng qua là hạt cát trong sa mạc.
Cô đứng ở bên đường nhìn xe biến mất ở giao lộ, thở dài phiền muộn, mang theo mấy túi quà tặng về nhà.
Ba Nguyễn ngủ trưa đã tỉnh lại, ở nhà lo lắng vòng tới vòng lui, thấy Nguyễn Hâm Kiều về nhà cũng không phản ứng, đắm chìm trong thế giới của mình, trong miệng đọc hơi có tiếng.
"Cha!" Nguyễn Hâm Kiều lại càng hoảng sợ, vội vã bỏ lại đồ: "Cha đang tìm cái gì? Con tìm giúp cha."
Ba Nguyễn liếc nhìn cô một cái, ánh mắt có chút xa lạ, bên mép vẫn nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cuốn nhỏ... Cuốn nhỏ..."
Thì ra ông nhớ vật mình muốn tìm nhỏ nhỏ. Nguyễn Hâm Kiều vội vã chạy về phòng ngủ của ông, cuốn vở đang để thình lình ở trên ngăn tủ đầu giường
-- trước kia cái đó đã dùng hết rồi, ngày hôm qua cô mua một cái mới, đoán chừng là trưởng thành nên không giống, ông cũng không nhận ra được.
Nguyễn Hâm Kiều lục lọi cuốn vở phía trước, dỡ hai tấm hình xuống đổi cho nhau, nhét vào trong tay ông, giọng nói ấm áp khuyên: "Cha xem, không phải ở chỗ này hay sao, có phải cái này hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!