Editor: Linh Đang
Lăn qua lăn lại đã đến giữa trưa, Nguyễn Hâm Kiều vừa đói lại mệt, mềm oặt dính ở trên người Quan Triệt, để anh sờ cơ bụng săn chắc khi luyện tập cùng chị hai.
Nghỉ ngơi hồi phục một lát, Quan Triệt rời giường mặc quần áo, đưa cô xuống dưới lầu ăn cơm.
Bản thân cô thực sự quá mệt mỏi, cả người Nguyễn Hâm Kiều không có sức lực, muốn anh bế lên, lại làm nũng bắt anh giúp mình mặc quần áo.
Quan Triệt cũng đồng ý, giúp cô mặc từng cái từng cái một, nghiêm túc mà chuyên chú.
Phong cảnh ở công viên quốc gia Thụy Sĩ vô cùng tuyệt vời, mùa đông hoàn toàn là thế giới tuyết, đặc biệt làm lòng người say mê.
Tâm trạng nặng nề lúc trước hóa thành hư không, Nguyễn Hâm Kiều hứng thú bừng bừng lôi kéo Quan Triệt chơi khắp nơi, hai người cũng không có kế hoạch gì về lữ trình, đi dạo chậm ở đầu đường, nhấm nháp sốt phô mai chính cống ở nơi này. Nguyễn Hâm Kiều lại đưa anh tới trấn nhỏ tiến hành quay chụp mấy ngày trước, ngồi lên tàu tốc hành trứ danh trên sông băng.
Đoàn tàu chạy vô cùng chậm, có thể dễ dàng ngắm cảnh tuyết bao la hùng vĩ ven đường, còn có người yêu cùng mỹ thực làm bạn, hưởng thụ vô cùng tuyệt vời.
Điều đáng tiếc duy nhất chính là Quan Triệt thật sự bận quá, công ty quá nhiều chuyện yêu cầu anh phải xử lý, rút ra thời gian ba ngày đã là cực hạn, dù cho phân nửa là trôi qua trên máy bay.
Hai người chỉ chơi ở Thụy Sĩ hơn một ngày, đã vội vàng lên đường về.
Rất nhiều nơi vui chơi đều không kịp đi, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều có chút tiếc nuối, nhưng có thể ở bên anh, cho dù là ở trên phi cơ khô ngồi ngồi không trên máy bay mười mấy giờ, cũng hoàn toàn không cảm thấy khó vượt qua.
Lúc về nước thì vừa lúc sáng sớm, tuyết trong truyền thuyết đã không thấy bóng dáng, thời tiết rất đẹp, mặt trời ấm áp. Quan Triệt đỗ xe ở sân bay, đưa cô về nhà trước, còn mình thì định trực tiếp về công ty.
"Có chuyện rất gấp sao?" Nguyễn Hâm Kiều có chút đau lòng cho anh, "Về nhà nghỉ ngơi trước một giờ không được sao, bay lâu như vậy, anh không mệt hả?"
Quan Triệt giúp cô lấy đồ từ trên xe xuống, nhẹ nhàng nói: "Anh không sao."
Ở bên đó không đến hai ngày, đồng hồ sinh hoạt của anh cũng không bị thay đổi, tối hôm qua ngủ trên máy bay bốn giờ, với anh mà nói đã đủ rồi.
Dưới lầu đã có người già dậy sớm bắt đầu tập thể dục buổi sáng, nhìn thấy có siêu xe tới đây, một nam một nữ mang theo một đống đồ lớn, không khỏi nhìn lâu hơn chút. Có người nhận ra Nguyễn Hâm Kiều, gọi tên cô kèm theo sự vui vẻ: "Kiều Kiều đã về rồi? Được nghỉ rồi sao?"D~Đ~~L~~Q~~Đ~
"Bà nội Hoa!" Nguyễn Hâm Kiều dừng lại, vẫy tay với bà nội Hoa ở phía đối diện vô cùng cao hứng: "Cháu được nghỉ rồi! Cháu mang quà cho mọi người, nhưng nhiều đồ quá chưa tiện lấy ra, đợi lát nữa thu dọn xong cháu sẽ mang qua cho bà. Hôm nay bà phải ra ngoài sao?"
"Không ra không ra." Đối phương hiền lành mà cười, "Đúng lúc cháu gái bà mang về một đống đồ gì mà củ ấu, bà cũng ăn không vô, cháu mang một ít về để ba cháu nếm thử."
Nguyễn Hâm Kiều ngoan ngoãn đồng ý.
Bà nội Hoa đánh giá người đàn ông bên cạnh cô vài lần, trong mắt không che giấu được sự tò mò và ý cười đầy thiện ý, Quan Triệt lễ phép gật đầu thăm hỏi, bà nội Hoa cười ha ha, đứng cách một con đường khó lời mà nói, nên không hỏi nhiều.
Nguyễn Hâm Kiều cùng Quan Triệt quay người lại bên này, nghe thấy tiếng mấy người bên đường nói chuyện.
"Đó chính là đối tượng của Kiều Kiều sao? Lớn lên thật đẹp trai!"
"Hiện tại Kiều Kiều của chúng ta thật là có tiền đồ, làm đại minh tinh, tìm đối tượng tuấn tú lịch sự, lão Nguyễn thật có phúc khí."
……
Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ, quay đầu cười tủm tỉm liếc mắt nhìn Quan Triệt: "Lớn lên thật đẹp trai."
Quan Triệt mặc cô trêu ghẹo, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên.
Đồ cô mang về thật không ít, Quan Triệt đi hai chuyến, mới giúp cô mang hết lên nhà. Đúng lúc đó ba Nguyễn rời giường, mặt cũng mặc kệ chưa rửa, vô cùng cao hứng bảo hai đứa nhỏ vào nhà, thu xếp làm bữa sáng cho bọn họ.
"Cơm nước xong rồi hãy đi, không ăn cơm sáng không tốt cho cơ thể." Nguyễn Hâm Kiều cũng phụ họa nói, tha thiết chờ đợi nhìn Quan Triệt, lôi kéo tay áo anh không buông tay. Quan Triệt không còn cách nào với cô, đơn giản ở lại cùng ăn chút đồ với bọn họ, ăn xong mới lái xe về công ty.
Sau khi ăn xong, Nguyễn Hâm Kiều cởi quần áo cực kì dày trên người ra, tắm rửa một cái, thay áo ngủ bằng nhung thoải mái, ngồi xổm ở phòng khách bắt đầu thu dọn đống đồ bừa bộn.
Trong đó nhiều nhất đương nhiên là ba, các loại đồ vật còn có đồ ăn, cộng thêm bộ đồ lông của một nhãn hiệu nổi tiếng ở phương Tây, có tác dụng phòng lạnh rất hiệu quả, mặc cũng nhẹ nhàng. Cô cũng mang cho chú thím Bằng mỗi người một bộ, chủ yếu là chú Bằng, chú ấy có bệnh cũ nên sợ lạnh, ăn mặc ấm áp tốt xấu cũng có thể thoải mái hơn một ít.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!