Editor: Linh Đang
Hành trình quay《 Dắt em đi 》 đã kết thúc, sáu vị khách mời đã ở chung nên có tình cảm tốt với nhau, sau khi chương trình hoàn thành, đặc biệt đi mượn một sân bãi, tổ chức một bữa party nhỏ.
Đang ở trong vòng giải trí, hầu như mỗi lần hợp tác đều với người khác nhau, phân phân hợp hợp nhìn quen từ lâu, nhưng Nguyễn Hâm Kiều vẫn còn rất luyến tiếc, sau khi kết thúc sẽ đường ai nấy đi, khi gặp nhau lần nữa cũng chẳng biết vào ngày nào tháng nào. 《 Dắt em đi 》 còn có thể có quý thứ hai, nhưng sẽ không còn có mấy người các cô nữa.
Sầu não có, phiền muộn cũng có, Nguyễn Hâm Kiều vô tình hát nhiều hơn, nhưng may bên cạnh còn có anh chị em và nhân viên công tác có thể tin, không có gì để lo lắng, cô cùng Lôi Tiểu Dịch và Ban Ba la hét uống vui vẻ.
"Hôm nay đứa nhỏ này điên rồi." Khổng Hướng Vân ăn uống đều rất tiết chế, sau khi cạn vài chén với mọi người, bắt đầu chậm rãi bình phẩm rượu đỏ, không chạm vào thứ khác nữa. Mắt thấy Nguyễn Hâm Kiều uống nhiều, không thể nhịn được nữa túm cô từ trên ghế xuống.
Nguyễn Hâm Kiều cũng nghe lời, bị cô kéo một chút, sau đó cả người quấn lấy cô như gấu Koala: "Không vui, muốn ôm ôm."D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~
Khổng Hướng Vân dở khóc dở cười, mặc cô quấn quít, vò đầu cô hai cái: "Nhìn em mỗi ngày hớn hở, thì ra cũng có chuyện phiền lòng."
Nguyễn Hâm Kiều gật đầu mạnh, còn bắt đầu giả khóc ô ô.
Chuyện bị đoạt vai còn chưa làm rõ ràng, cũng không nói qua với người khác, vừa uống nhiều đã không thể giữ miệng, than thở nói hết ra.
Không nghĩ tới câu nói đầu tiên của Khổng Hướng Vân cũng là: "Ông trời của tôi ơi, tôi rất buồn bực, chị đây lăn lộn nhiều năm như vậy, thế nhưng còn không có tài nguyên tốt như người mới là em, tức giận nhá."
Nguyễn Hâm Kiều quay sáng cô hừ hừ.
"Không có gì hay mà buồn bực." Khổng Hướng Vân cảm khái xong nhân lúc cô đang buồn bực, an ủi vỗ vỗ cô: "Bảo bối à, khởi điểm của em rất cao, mất đi nhân vật này, chưa chắc đã không phải là một chuyện tốt."
Quả thực những lời này có thể xem như xối nước vào đầu, xẹt qua đầu Nguyễn Hâm Kiều một lần, người cũng thanh tỉnh hơn không ít.
Đúng vậy, đạo diễn Tằng, bao nhiêu nữ diễn viên đau khổ tranh thủ vẫn cầu mà không được, tài nguyên tốt như vậy, nếu có thể rơi xuống trên đầu cô, quả thực là là vô cùng may mắn.
Không nói đến Hề Ninh, Mạnh Thủy Lam cũng có vài bộ phim trên màn ảnh nhỏ, tuy rằng đều là những phim tình cảm chế tác nhỏ, bình thường danh tiếng cũng không cao lắm, nhưng ít ra là có người có tác phẩm. Mà cô ngoại trừ trước đây là diễn viên khách mời, thậm chí còn chưa có phối hợp diễn.
Cẩn thận suy nghĩ một chút, cô là vận khí tốt, có mặt trong hai bộ phim đang hot, lại có chương trình thực tế hấp dẫn thêm rất nhiều fan, hồng quá nhanh, bị thổi phồng nhiều, nổi tiếng hơn bản thân không thể tránh né.
Sở dĩ cô buồn bực, là vì đã xem [ hình xăm ] thành vật trong bàn tay, mặc kệ là Tùng Hạo giật dây bắc cầu, hay là lúc thử vai đạo diễn Tằng thưởng thức ngoài ý muốn, đều làm cô sinh ra tâm lý mong muốn quá cao.
Trừ lần đó ra, có lẽ còn cướp vai diễn của cô, nguyên nhân hoàn toàn là do Mạnh Thủy Lam.
Mạnh Thủy Lam từng là tiền bối cô phải ngẩng đầu lên, tuy rằng nay vẫn không thể ngang hàng, nhưng không thể tránh được vài lần cạnh tranh tài nguyên, số lần cô thắng lợi nhiều hơn một chút.
Đương nhiên sau lưng có anh em nhà họ Quan làm chỗ dựa, có người nâng đỡ, con đường cô đi quá mức thông thuận, đã sớm không còn lòng nhiệt tình sự yêu thích đóng phim như lúc trước.
Nguyễn Hâm Kiều ngồi dậy, nhìn đám người đang huyên náo nhảy múa dưới ánh đèn chớp động chung quanh, bỗng nhiên có chút mê mang.
Suy nghĩ lúc đầu?
Sau khi tốt nghiệp một lần nữa trở về quay phim, ban đầu không hề hứng thú với chuyên ngành mình học, muốn làm chuyện mình thích, còn có thể thuận tiện kiếm tiền nuôi gia đình; cộng thêm thời gian làm việc tương đối tùy ý, có thể chăm sóc ba nhiều hơn một chút.
Lúc đi nghênh ngang trên đường không ai biết, đều nghĩ là: Hôm nay kết thúc công việc sớm, có thể về chăm sóc ba sớm một chút; hôm nay thứ gì đó trong siêu thị đại hạ giá, chạy nhanh mua cho ba thêm cái gì đó.
Sau này gặp Quan Triệt, mỗi lần lại đi một chỗ khác, bất đắc dĩ chia xa với anh, đều khổ sở không kiềm chế được, một giây sẽ cũng không muốn rời xa anh. diênn#dan#lee3quy4Đon
Nhưng mà không biết bắt đầu từ khi nào, cô đã có thể bình tĩnh hòa nhã rời đi, đã lâu không còn đứng ở sân bay khóc sướt mướt nữa.
Suy nghĩ mỗi ngày đều biến thành: Số lượng fan đột phá trăm ngàn, khi nào thì có thể phá hai ngàn vạn; phí đại diện của nhãn hàng này thật khả quan, sản phẩm kia nhà mình thường dùng, rốt cuộc chọn cái nào mới tốt; cùng với: Nghe nói đạo diễn này muốn quay bộ phim điện ảnh mới...
Không hoàn thành những lời cam đoan với ba, đã lâu không cùng ba đi kiểm tra lại; hình như số lần thân thiết với Quan Triệt cũng ít hơn rất nhiều, cảm giác bị anh ép buộc đến eo mỏi lưng đau trong lòng cũng rất thỏa mãn đã rất xa vời.
Đầu có chút nặng, còn có chút đau, đột nhiên Nguyễn Hâm Kiều cũng rất muốn khóc, nghiêng vào bàn, vùi mặt vào trong lòng bàn tay.
Nhớ ba, nhớ Quan Triệt, muốn về nhà...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!