Chương 50: (Vô Đề)

Editor: Linh Đang

Trừ bỏ đồ ăn ra, trong vali mà Quan Triệt nhờ người ta mang đến còn có một cái túi, bên trong đều là thẻ khuyến mại hoặc thẻ thành viên của các nhà hàng lân cận, Nguyễn Hâm Kiều không tưởng tượng ra nổi anh làm điều đó trong một ngày như thế nào, dù sao trừ bỏ cảm động vẫn là cảm động.

Nhưng những thẻ đó là ăn gian, bị tổ chương trình tịch thu hiên ngang lẫm liệt.

Có hai vali đồ ăn này, vấn đề khó khăn nhất là đói bụng cũng được giải quyết, hành trình về sau càng thêm thoải mái.

Những hoạt động tiếp theo, đáng giá nhắc tới chính là nhảy Bungee khiêu chiến, tuy rằng độ cao không đến 100m, nhưng Nguyễn Hâm Kiều có chút sợ độ cao, lúc đi thang máy cũng đã rất khẩn trương, bị cột như cục tẩy đứng trước cầu nhảy, nhìn xuống dưới, chân đã mềm nhũn muốn quỳ xuống.

"A, cứu mạng!" Cô níu lan can theo bản năng, một tay sờ phía sau, túm chặt lấy quần áo của một nhân viên công tác.

Anh chàng đó rất kiên nhẫn, nhưng không rành ngôn ngữ, luôn bảo cô relax, relax. Lôi Tiểu Dịch cùng Ban Ba đi lên cùng cô, Ban Ba không chịu được nữa, ở phía sau cố ý đùa cô: "Có cần em đá hộ chị một cái không?"

Cậu vừa nhấc chân lên, Nguyễn Hâm Kiều đã bắt đầu hoảng sợ kêu: "A cút đi cút đi %#*&¥..."

Đây vẫn là lần đầu tiên cô mắng chửi người, hai người đằng sau cười haha vui vẻ.

Lôi Tiểu Dịch cười tiến lại: "Chị, nếu không em nhảy với chị nhé." Nói xong quay đầu dùng tiếng Pháp trao đổi với nhân viên công tác.

Cậu em trai này thật có lòng, Nguyễn Hâm Kiều cảm động không thôi, khóc thút thít giữ chặt cậu: "Tiểu Dịch, vẫn là em tốt nhất."

Lôi Tiểu Dịch trượng nghĩa liều mình bồi quân tử, làm Nguyễn Hâm Kiều nhanh chóng trấn định, nhưng tốt nhất vẫn không nên để cậu nhảy với mình, quyết định tự mình khiêu chiến.

Nếu cô cùng Lôi Tiểu Dịch ôm nhau nhảy xuống, rất ái muội, sẽ giống như những đôi yêu nhau, không nói đến việc trên mạng sẽ mưa gió máu tanh như nào, suy nghĩ của vị kia nhà cô mới là trên hết.

Tuy rằng người kia không nói cái gì, nhưng rõ ràng lần trước ăn dấm chua của cô cùng Tùng Hạo, anh chẳng vân đạm phong khinh, cái gì cũng không thèm để ý như bề ngoài.

Cô đứng ở bên cạnh cầu nhảy, nhắm mắt lại làm ba lần hít sâu, vốn muốn giảm bớt khẩn trương một chút, kết quả ngược lại chân càng run hơn. Ban Ba ở phía sau cười nhạo cô: "Chị nhảy Bungee còn bị Parkinson sao?" Sau đó đã bị Lôi Tiểu Dịch chính nghĩa quở trách.

*Bệnh Parkinson là một bệnh do thoái hóa hệ thần kinh gây ra, bệnh biểu hiện đặc trưng bằng các cử động bị chậm chạp, cứng đờ, run và rối loạn về thăng bằng.... Người ta bị bệnh Parkinson là do bị mất các tế bào não có khả năng sản sinh chất dopamine

Nguyễn Hâm Kiều không quan tâm đến cậu, ngắm nhìn không gian rộng rãi vô ngần trước mắt, nói thầm hai câu không có người nghe được, cuối cùng nghĩ thông, mở hai tay ra, nhắm hai mắt lại. 

Nhân viên công tác thấy cô đã chuẩn bị tốt, đưa tay đặt lên lưng cô, chậm rãi đẩy cô về phía trước, người Nguyễn Hâm Kiều ngã xuống, thân thể nhanh chóng không còn trọng lượng, cô thất thanh hét rầm lên, thân thể tăng tốc rơi xuống, hoảng sợ ngắn ngủi qua đi, bắt đầu sinh ra một loại cảm giác vô cùng thống khoái. dienndan3leequydon^^

Bên tai là tiếng gió gào thét phần phật, cảm thấy chính mình như một mũi tên đen, cấp tốc bắn về phía vùng đất kiên cố.

Khi cú rơi đã đạt đến giới hạn thì bị dây thừng giữ lại, sau đó nhảy lên mấy cái, lắc phải lắc trái, cuối cùng thì từ từ khôi phục trạng thái đứng yên.

Nhân viên công tác kéo Nguyễn Hâm Kiều lên, bàn tay mạnh mẽ nâng cô, hai chị gái đang chờ phía sau cũng tiến lại đỡ cô, vươn tay nâng cô lên. Hai chân Nguyễn Hâm Kiều đã mềm nhũn đến mức không thể đứng được nữa, khi nhân viên công tác vừa buông tay, cả người lại giống như sợi mì, mềm nhũn úp sấp xuống mặt đất.

"Ôi ôi ôi!" Mấy chị gái luống cuống tay chân kéo cô lại, đỡ tới một bên ngồi nghỉ ngơi.

Nguyễn Hâm Kiều mềm nhũn dựa vào người chị cả mượn lực, khuôn mặt dại ra, trái tim còn nhảy lên bùm bùm kịch liệt.

"Đánh mất linh hồn nhỏ bé rồi sao?" Y Tuyết buồn cười xoa bóp khuôn mặt của cô, cảm thấy có chút mát, liền dùng hai tay ôm cô, cười nói với chị cả: "Ai, đứa nhỏ này bị dọa choáng váng rồi."

Chị hai đã đi lên khiêu chiến, dưới sự an ủi nhẹ nhàng của Y Tuyết cùng chị cả, rốt cuộc linh hồn nhỏ bé của Nguyễn Hâm Kiều cũng dần quay về, lòng còn sợ hãi vuốt ngực.

Từ sau lần này, có vẻ lá gan của cô to hơn một chút, các trò chơi có liên quan đến động cơ sau đó cũng dũng cảm thử.

Khi hành trình mười lăm ngày nhanh chóng kết thúc, mấy thành viên phải đi những nơi khác nhau. Trước khi sắp chia tay, tổ chương trình đều trả hết đồ lại, Nguyễn Hâm Kiều hưng trí bừng bừng lấy thẻ mà Quan Triệt đưa mời thành viên cùng nhân viên công tác ăn một bữa đại tiệc.

Khoảng cách đến lần quay chụp tiếp theo còn một tháng, trong thời gian này hiệu suất của Phó Hiểu đã cao hơn giúp cô sắp xếp lịch trình kế tiếp, kế hoạch tuyên truyền của [ người yêu ] đã được lên lịch, trong khoảng thời gian này phải tới không ít thành phố tham gia sự kiện ngoài trời; trừ lần đó ra, Phó Hiểu còn giúp cô quan hệ xã hội giành được vai của một bộ phim hài trong nước, đáng giá nhắc tới là, nữ chính trong bộ phim này cũng là Mạnh Thủy Lam; không cần phải nói đến xác nhận quảng cáo cùng phỏng vấn tạp chí.

Lộ Lộ biết được cô cùng Mạnh Thủy Lam lại có hợp tác, hình như có chút mất hứng: "Hai người có đối diễn không? Nếu có diễn đánh X, nhớ phải đánh mạnh cho mình."

"Sao thế, cậu và cô ta có cừu oán?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!