Editor: Linh Đang
Ở Pháp và ở Trung Quốc lệch nhau bảy tiếng, ở trong nước vẫn là rạng sáng, là lúc ngủ sâu nhất. Nguyễn Hâm Kiều sờ di động vài lần, muốn gọi cuộc điện thoại báo bình an, lại để lại, không quấy rầy ba cùng Quan Triệt nghỉ ngơi.
Mặt khác thì vài thành viên cũng trước sau tới, cô cùng Lôi Tiểu Dịch cùng nhau chạy tới chạy lui đón người, bởi vì có chuyến bay tối nay, mãi cho đến giữa trưa lục sáu người trong đoàn mới hội họp đủ.
Mọi người làm quen nhau qua, Nguyễn Hâm Kiều đưa quà nhỏ cho từng người—— trước tiên cô xem tư liệu của thành viên, có hiểu biết đơn giản về mọi người, thậm chí còn chọn tác phẩm tiêu biểu của từng người để xem. Quà nhỏ cô đưa dựa theo con giáp của từng người, không phải quà hiếm lạ gì, nhưng đánh vào trong lòng mọi người.
Chị cả Trình Bạch mai tuổi 35+, tốt nghiệp học viện hí kịch trung ương, lấy được vô số giải thưởng, là một trong số ít các diễn viên lấy được giải thưởng ảnh hậu của Liên hoan phim quốc tế A. Nhưng cô ấy rất nhiều việc, trừ bỏ lễ tuyên truyền cùng lễ trao giải, rất ít xuất hiện trước mặt công chúng, lần này tới tham gia show thực tế, nghe nói cũng nhìn mặt mũi của nhà sản xuất, cho giá hữu nghị.
Chị hai Khổng Hướng Vân, vừa qua 30, xuất thân người mẫu, dáng người cao gầy gợi cảm, hiện tại đã chuyển sang tấn công màn ảnh lớn.
Chị ba chính là ca sỹ Y Tuyết cùng tuổi với Nguyễn Hâm Kiều, xuất sắc được tuyển chọn từ chương trình thực tế, giọng hát rất ngọt ngào, được ngợi ca là "Giọng ca trong (veo) nhất giới âm nhạc". dienndannleequyydonn
Nguyễn Hâm Kiều xếp thứ tư, tiếp đó là diễn viên mới được hồng từ một bộ phim hài gần đây—— em năm Ban Ba, người mập mạp, con người rất hài hước.
Tháng 11, nhiệt độ ở Pháp thấp hơn nhiệt độ trong nước rất nhiều, trước khi Nguyễn Hâm Kiều xuống máy bay đã thay áo lông, nhưng khi ra sân bay vẫn lạnh run cả người.
Y Tuyết thân thiết kéo cánh tay cô, cũng rụt cổ theo: "Lạnh thật đấy."
Lôi Tiểu Dịch cùng Ban Ba bận chuyển hành lý cho mấy chị, mệt đến mức đầu đầy mồ hôi, đón mọi người lên xe, một bên lấy khăn quàng cổ xuống đưa cho cô: "Chị quàng đi."
Sau đó cởi áo khoác đưa cho Nguyễn Hâm Kiều, trên người chỉ còn áo sơ mi cùng áo len, "Chị, chị mặc đi, em nóng đến mức đổ mồ hôi."
"Em mặc đi, đừng để bị lạnh, một lát nữa hết mồ hôi sẽ bị cảm lạnh."
Nguyễn Hâm Kiều nói xong, không khỏi phân trần bảo cậu cầm lại áo.
Lôi Tiểu Dịch nghe lời, không đưa áo qua nữa.
Chỗ ở cách đó một đoạn, đoàn người ngồi xe trước tìm chỗ ăn cơm.
Trên đường tùy tiện chọn một nhà hàng, ngoài ý muốn hương vị rất tốt, trang trí cũng tinh xảo, giá cả cũng không rẻ.
Trở lại chỗ ở, mọi người tự phân phòng. Sáu người chia phòng rất đơn giản, hai cậu em trai cùng một phòng, chị cả cùng chị hai một phòng, đương nhiên Nguyễn Hâm Kiều cùng Y Tuyết ở cùng nhau, quả thật hai cô rất hợp, tuổi xấp xỉ, đề tài có thể tán gẫu cũng nhiều.
Buổi tối nhân dịp Y Tuyết đi tắm rửa, Nguyễn Hâm Kiều đã thu dọn xong ngả vào trên giường gọi điện thoại cho Quan Triệt.
Buổi chiều đã gọi điện báo bình an, đặc biệt tính toán thời gian, sau khi bọn họ vừa rời giường. Nhưng lúc đó tất cả mọi người đều bận rộn thu thập chỗ ở, chưa nói vài câu đã vội vàng cúp.
Hiện tại đây là cuộc trò chuyện mỗi ngày phải có trước khi đi ngủ, nhưng trong nước vẫn đang là buổi chiều, Quan Triệt còn có hội nghị phải tham gia, cũng không thể tán gẫu lâu với cô.
Quan Triệt giống ba, đều dặn dò cô bên này lạnh hơn trong nước, nhiệt độ ngày đêm chênh lệch nhiều, nhất định phải chú ý giữ ấm.
Bình thường anh ít lời, chỉ vào lúc này mới có thể thân mật hơn chút, tuy rằng là lời lẽ bình thường, nhưng mỗi một câu Nguyễn Hâm Kiều đều nghiêm túc nghe theo.
Nói chuyện riêng tư một lúc, cô lại ra vẻ không hiểu hỏi: "Hôm nay em học một câu tiếng Pháp, không biết có nghĩa là gì, anh có thể dạy em không?"
"Cái gì?" Quan Triệt không nghi ngờ hỏi lại.
Bản thân Nguyễn Hâm Kiều đang rất hưng phấn, che miệng ở trên giường lăn nửa vòng, nỗ lực áp chế ý cười, "Je t "aime."
"..." Bên kia lâm vào trầm mặc một lúc lâu.
"Những lời này là có nghĩa gì thế, anh biết không?" Anh không đáp, Nguyễn Hâm Kiều cũng sẽ không dễ dàng buông tha cho anh, giọng điệu ra vẻ chăm học, truy hỏi.
Trầm mặc vài giây, giọng nói nghiêm túc của Quan Triệt lại vang lên: "Không biết."
"Gạt người, đơn giản như vậy làm sao anh có thể không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!