Chương 48: (Vô Đề)

Editor: Linh Đang

—— muốn ngừng mà không được.

Quả thật dùng từ này quá chính xác... cả người Nguyễn Hâm Kiều giống bánh nướng áp chảo bị lật qua lật lại, cả người phiếm hồng hai mắt đầy sương mù chỉ biết ừ ừ a a ách ách ách. Dù vậy thì cơ thể bị giữ lại và đâm thành mảnh vụn vẫn còn sót lại chút lý trí cuối cùng, nhớ lại phương pháp được chỉ dạy trong "Giáo trình", nỗ lực kéo thắt lưng xuống, nhấc cao mông.

Tiếng hít thở dồn dập của Quan Triệt vang lên sau lưng cô, hai mắt Nguyễn Hâm Kiều đẫm lệ mông lung ôm chặt cái gối dưới thân, choáng váng mơ hồ vẫn còn suy nghĩ, anh muốn ngừng mà không được, quả thực cô sắp hồn phi phách tán.

40 phút trước, Quan Triệt tắm rửa xong đi ra, cô đã học tập hoàn chỉnh  "Giáo trình" chui vào ổ chăn muốn làm chút gì đó, bị anh dùng cánh tay lôi ra như lôi trẻ nhỏ.

"Đừng náo." Anh xoa xoa mặt cô, xoay người đi tắt đèn.

Nguyễn Hâm Kiều tự nhận đã học có thành tựu không cam lòng, còn chưa nghiệm qua thành quả học tập mà, tại sao có thể quên đi như vậy, vì thế liền thừa dịp này xoay người lại, nhảy lên ngồi trên đùi anh, lưu manh xốc áo ngủ của anh lên, trước khi bị anh ngăn cản bắt lấy tay của mình, vùi đầu...

Chỉ tiến được trong khoảng 2 phút, cô còn chưa đụng được đến cửa phật, đã bị Quan Triệt đang thở dốc xách lên.

Cho tới bây giờ tác phong của anh đều là bình tĩnh tao nhã nhanh nhẹn, lúc động tình nhất ở trên giường hô hấp cũng chỉ nặng nề hơn một chút, nhiều mồ hôi hơn chút, vẫn không mất thong dong như cũ. Nhưng hình như hôm nay có chút không khống chế được, dù là cái lưỡi đang vuốt ve môi cô, hay là bàn tay đang dạo chơi trên người cô, đều dùng lực hơn bình thường rất nhiều, sau khi tiến vào động tác chinh phạt cũng hung mãnh hơn một chút.

Nguyễn Hâm Kiều mua dây buộc mình bị lăn qua lộn lại mềm nhũn như tương, nghỉ ngơi giữa hiệp một thời gian ngắn, trận chiến đấu thứ hai lại lập tức khai hỏa.

Sau đó Quan Triệt cũng dùng động tác ôn nhu để trấn an cô, cả người Nguyễn Hâm Kiều đã vô lực thoải mái rầm rì.

Trình độ lái của anh toàn làm khổ cô!

Không khí kiều diễm vạn phần.

Qua trận vận động, hơi thở trên người Quan Triệt vẫn còn nóng bỏng, Nguyễn Hâm Kiều cũng không ngại mồ hôi, gắt gao dán vào lòng anh.

Hương vị trên người anh rất dễ chịu, cô đã bị nghiện mất rồi. [email protected]@Đ##L$$Q%%Đ^^

"Mấy câu hôm qua anh dạy em em lại quên rồi..."

Sau khi nghỉ ngơi, Quan Triệt ôm cô đi lau rửa, lại ôm về trên giường, Nguyễn Hâm Kiều thoải mái nhắm mắt lại duỗi người, chờ anh lên giường, cọ vào trong lòng anh làm ổ, cả người mềm yếu không có sức, dường như giọng nói cũng càng mềm mại hơn, "Anh dạy em một lần nữa đi."

Quan Triệt nói tiếng Anh rất lưu loát, điều này không có gì là ngạc nhiên; sau khi ở cùng nhau, thỉnh thoảng Nguyễn Hâm Kiều lại phát hiện anh còn có thể dùng tiếng Nhật, lúc tiếp đón khách Nhật Bản gần như không cần người phiên dịch.

Sau khi có lịch trình của chương trình thực tế, cô không biết gì về tiếng Pháp ôm tâm tình thử một lần hỏi Quan Triệt, anh nhưng lại thật sự biết. Tuy rằng rất khiêm tốn nói "Biết một chút", nhưng những vấn đề Nguyễn Hâm Kiều hỏi anh biết toàn bộ, giảng lưu loát, phát âm cũng rất gợi cảm.

Lại sau đó, sau khi cô tò mò truy hỏi, phát hiện trừ lần đó ra, ngôn ngữ anh "Biết một chút" còn có tiếng Đức cùng tiếng Nga.

"..." Nguyễn Hâm Kiều không cam lòng yếu thế nói: "Em cũng biết nhiều ngôn ngữ mà, tiếng phổ thông, tiếng địa phương, tiếng Anh, còn có tiếng Quảng, tiếng Hàn em cũng biết một chút, xem phim Hàn cũng có thể không cần đến phụ đề, tiếng Nhật cũng nói được vài câu, Kon"nichiwa, Ohayou, Konbanwa, Okāsan, Otōsan, Onīsan, rất nhiều san..."

*Chào buổi trưa, chào buổi sáng, chào buổi tối, mẹ, cha, anh trai, san

- hậu tố của tiếng Nhật để gọi người khác một cách tôn trọng (Ed: ai đời tác giả phiên âm tiếng Nhật ra tiếng Hán, tôi đến khổ T_T)

Quan Triệt liền nở nụ cười, trả lời cô một tiếng: "Ừ."

"Anh cứ cười em đi!" Nguyễn Hâm Kiều hừ hừ, "Hồi nhỏ giáo viên dạy tiếng Anh của em nói em có thiên phú học ngôn ngữ, chờ em trở về từ Pháp, nói không chừng sẽ học xong."

Kết quả, bạn học Nguyễn có thiên phú học tiếng trong truyền thuyết, hai ngày chỉ học 5 câu, còn quên mất.

Vừa mới tiêu hao nhiều năng lượng, Nguyễn Hâm Kiều đã bắt đầu mệt rã rời, ở trong lòng anh hắt xì một cái. Tay Quan Triệt vuốt ve sau lưng cô một chút, nói lại mấy câu đã dạy hôm qua cho cô nghe.

Vừa bắt đầu Nguyễn Hâm Kiều còn lẩm bẩm theo, ngày hôm qua học qua một lần, hôm nay ôn tập chút là nhớ ra rồi, phát âm của cô được Quan Triệt sửa từng từ một, miễn cưỡng có thể qua cửa.

Nhưng mà đọc theo hai câu thì cô không đọc nổi nữa, mơ mơ màng màng nói thầm một câu "Giọng anh thật dễ nghe".

Quan Triệt liền ngừng lại, một lát sau, cúi đầu hôn lên mi tâm cô một cái, trong miệng nhẹ giọng nói vài từ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!