Chương 45: (Vô Đề)

Editor: Thiên Y

Chuyện đi cổ trấn không thành, kế hoạch nghỉ lễ ban đầu cũng bị hủy mất. Ba Nguyễn thấy mình liên lụy đến con gái thì cảm thấy áy náy, mỗi ngày thấy cô vì mình mà bận rộn tư đầu đến cuối thì càng đau lòng không thôi. Vị vậy nên vị con rể Quan Triệt vốn không được coi trọng, hiện giờ cũng đã thành mở một mắt nhắm một mắt.

Thật sự ông đã già rồi, đã từng vì vợ và con gái mà dốc hết sức mình. Đã đáp ứng với mẹ Nguyễn sẽ chăm sóc con gái thật tốt, không nghĩ tới khi về già lại thành gánh nặng của cô, còn bắt cô phải quan tâm lao lực vì mìnd

Hôm nay có người đến thay thế ông dàn xếp mọi chuyện ổn thỏa, có năng lực có thể bảo vệ cô chu đáo, là người đàn ông có thể phó thác.

Huống chi Kiều Kiều thích, cũng nhìn ra được Quan Triệt thật lòng với cô, người làm ba như ông sao có thể lại ngăn cửa.

Không biết cuộc giải phẫu thế nào, nhưng vẫn là một chuyện quan trọng với Nguyễn Hâm Kiều. Lần trước trong nhà có người làm cuộc phẫu thuật lớn là khi mẹ mắc bệnh. Một năm đó gần như phải trải qua trong bệnh viện, trải qua vài cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu bà.

Ba mẹ dạy cô thành người có tính cách cởi mở lạc quan, nên dù cho đau lòng về việc mẹ mất nhưng cô vẫn có thể thản nhiên chấp nhận, không có bóng ma với bệnh viện. Nhưng khi gặp phải cuộc phẫu thuật lớn như thế này thì cô vẫn không tránh được khẩn trương. Người thân duy nhất đang trong căn phòng phẫu thuật còn sáng đèn, cô đi đi lại lại ở bên ngoài, không một phút nào được yên ổd

Quan Triệt biết cô lo lắng nên cũng không ngăn cản cô. Trong khoảng thời gian đó chỉ cứng rắn bắt buộc cô uống chút nước ấm —— mấy ngày nay miệng cô phổng rộp lên, ăn cái gì cũng thành dày vò.

Lần giải phẫu này chỉ đơn giản làm trabeculectomy*, hiện nay kỹ thuật này rất đơn giản, tuy rằng là động ở trên mắt, nhưng cũng không có gì nguy hiểm. Thang chủ nhiệm học sinh nay đã có thể một mình đảm đương một phía, loại này đơn giản phẫu thuật không cần thiết anh tự mình cầm đao, nhưng là Quan Triệt nhờ, anh vẫn là tiến phòng giải phẫu nhìn chằm chằm.

*Phẫu thuật tạo khe hở ở lòng trắng để dẫn thoát dịch dư thừa trong mắt, được gọi là phẫu thuật lọc, làm hạ nhãn áp đối với bệnh nhân bị tăng nhãn áp.

Vì tránh cho ảnh hưởng đến cuộc sống hằng ngày nên cần mổ hai con mắt làm 2 lần, hôm nay mổ trước mắt trái, năm ngày sau lại mổ mắt phải. Giải phẫu kết thúc, viện trưởng Thang dẫn đầu đi ra, giải thích đơn giản tình hình cho Quan Triệt, thấy hốc mắt cô gái bên cạnh hồng hồng thì trấn an vài câu.

Tình hình của ba Nguyễn rất tốt, năm ngày sau phẫu thuật mắt bên phải cũng rất thành công, chỉ phải ở lại bệnh viện để theo dõi một thời gian.

Hai lần phẫu thuật đều trải qua thuận lợi, rốt cục người luôn luôn lo lắng đề phòng như Nguyễn Hâm Kiều cũng thở dài nhẹ nhõm một hơi. Áp lực tinh thần vơi đi, khẩu vị luôn không tốt cũng dần dần khôi phụd

Mỗi ngày cô đều ở bệnh viện chăm sóc ba, ăn ngủ đều ở trong này, sắp biến nơi này thành nhà mất rồi. Phòng bệnh là do Quan Triệt tìm người sắp xếp, là phòng bệnh vip, có hai giường nằm, rất tiện.

Vốn Phó Hiểu còn định nhân dịp người còn đang hot, sắp xếp cho cô tham gia vài chương trình truyền hình, còn có công việc lồng tiếng phim hoạt hình. Nhưng sau khi biết được trong nhà cô có việc, toàn bộ được lùi lại, để cho cô yên tâm ở nhà chăm sóc ba.

Mỗi ngày, chị Như cũng đều đến bệnh viện phụ giúp, nhưng mà công việc chăm sóc ba Nguyễn đều do một mình Nguyễn Hâm Kiều làm. Cô ấy chỉ cần làm chút chuyên vụn vặt như mua cơm, thu dọn phòng, thỉnh thoảng khi Nguyễn Hâm Kiều đi thì chăm sóc cho ba Nguyễn một chút, còn lại thì rất thoải mái.

Nhưng mà chị vẫn không nói gì như cũ. Khi không có Nguyễn Hâm Kiều, chị và ba Nguyễn gần như không nói với nhau câu gì, ngoại trừ những đối thoại cần thiết, còn lại gần như không có trao đổi gì khác.

Nhưng mà Nguyễn Hâm Kiều lại phát hiện, khi có hàng xóm tới thăm, lại vừa cười vừa nói với chị Như, có chút rất quen.

Nguyễn Hâm Kiều tìm lúc thích hợp, nhân lúc ba mình đi làm kiểm tra, liền nói chuyện vài câu với chị Như.

Cô hi vọng chị Như đừng khách sáo như vậy, có thể coi họ như bạn bè, dù sao những việc sinh hoạt cơ bản, ba có thể tự gánh vác, công việc trong nhà cũng không nhiều. Dự định ban đầu của cô chính là muốn khi cô xa nhà thì sẽ có người chăm sóc cho ba. Một là muốn bảo đảm sự an toàn của ba, hai là có người có thể nói chuyện với ông, còn công việc chỉ là thứ bd

Chị Như rất ngạc nhiên: "Trước kia tôi làm quản gia, người ta đều chê tôi nói nhiều, không cho tôi nói chuyện lải nhải."

"Nhà em không có quy củ này." Nguyễn Hâm Kiều cười kéo tay chị, nói: "Chị Như! Chị ở với nhà em lâu như vậy, cũng giống như thành viên trong gia đình. Trong nhà cũng không có nhiều việc phải làm, nếu chị nhàm chán thì xem tivi, nói chuyện phiếm với ba em, xem như nhà của mình là được."

"... Được rồi." Chị Như có chút chần chờ trả lời.

Nguyễn Hâm Kiều cũng thở phào nhẹ nhõm. Sau này thời gian ở chung còn rất nhiều, gần gũi một chút thì mọi người đều thoải mái.

Cơm trưa mang đến là của bệnh viện. Hai khay thức ăn chay, còn có canh rau mùi vị gần như nhạt nhẽo. Nguyễn Hâm Kiều chăm sóc cho ba ăn trước, dìu ông đi đi toilet, lại lấy hoa quả cắt thành từng miếng nhỏ, đựng vào đĩa để cho ông ăn, sau đó mới ngồi xuống ăn cơm.

Đồ ăn đơn giản như vậy nhưng cô vẫn ăn rất ngon lành.

Trong khoảng thời gian này, cô gầy đi, thịt trên mặt cũng ít đi. Ba Nguyễn thấy đều đau lòng, để cô ngồi vào bên cạnh, đút cô ăn trước từng miếng từng miếng hoa quả.

"Buổi tối con đi ra ngoài ăn đi. Gọi Hoa Hoa, không thì gọi Tiểu Quan, đi ra ngoài ăn nhiều thịt một chút. Mỗi ngày theo ba ăn chay, đã gầy đi nhiều rồi."

Nguyễn Hâm Kiều cắn hoa quả trên dĩa, nói: "Con muốn ăn cơm cùng với ba, chờ ba xuất viện chúng ta lại đi ăn."

Hiên tại, tính cách cô rất khó lay chuyển, cũng không nghe lời giống như trước kia nữa. Ba Nguyễn không nói được gì, không khỏi có chút xúc động. Thừa dịp cô đi ra ngoài lấy nước nóng liền lấy điện thoại di động của cô, híp mắt cẩn thận tìm một lượt nhưng không tìm được số điện thoại của Quan Triệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!