Editor: Linh Đang
Hôm ba Nguyễn đến, là lái xe Tiểu Lưu của Quan Triệt tự mình đưa ông lên máy bay, Nguyễn Hâm Kiều nhận được tin tức lão ba thuận lợi đăng ký, liền nhẹ nhàng thở ra, lập tức cùng Hoa Hoa lái chiếc xe mượn được đến sân bay, sớm chờ ở nơi đó.
Ba Nguyễn rất ít ngồi máy bay, sức khỏe có chút không tốt, bữa sáng chưa ăn bao nhiêu, trên máy bay lại ngồi mấy mấy giờ chưa ăn uống. Nguyễn Hâm Kiều đón được người, dẫn ông đi tìm chỗ ăn cơm trước.
Lão ba ngại đồ của sân bay đắt, vừa thấy giá đã nói không ăn, muốn kéo cô đi, Nguyễn Hâm Kiều liền dỗ ông nói đồ ăn ở đây rất bổ rẻ, tìm vị trí dẫn ông ngồi xuống, để Hoa Hoa đi gọi đồ.
"Mặc ít như vậy có lạnh hay không, dự báo thời tiết nói mấy hôm nay trời sẽ đổ mưa, ba mang quần áo dày đến cho con." Ba Nguyễn nói xong đã mở túi da, lấy một chiếc áo khoác màu bạc ra.
Túi da của ông không lớn, bên trong chỉ có một nửa là quần áo tùy thân của ông, còn lại tất cả đều là quần áo cùng đồ ăn mang cho Nguyễn Hâm Kiều.
Dù cho không cảm thấy lạnh, Nguyễn Hâm Kiều cũng nghe lời mặc vào.
Ba Nguyễn Hoa Hoa đang giúp họ gọi đồ, lại thương lượng với cô, "Hoa Hoa cũng mặc ít, cũng đưa quần áo của con cho con bé mặc được không?"
"Có thể ạ." Đồ của cô thì ba luôn hỏi ý kiến cô trước, nhưng Nguyễn Hâm Kiều không chú ý như vậy.
Từ nhỏ đã như thế này, ba mẹ luôn để ý cảm nhận của cô nhất, quần áo xinh đẹp cùng đồ chơi của cô hồi nhỏ đều nhiều hơn các bạn, trẻ con bạn bè cùng tuổi đều thích đến nhà cô chơi, thường sẽ bị phòng ngủ rực rỡ muôn màu của cô hấp dẫn, Nguyễn Hâm Kiều cũng nguyện ý hào phóng chia sẻ cho bọn họ chơi, nhưng muốn lấy đi tuyệt đối không có khả năng.
Có bạn nhỏ không hiểu chuyện khóc nháo không ngừng, ba mẹ đối phương thấy đứa nhỏ nhà mình thích, nhà mình lại luyến tiếc tiêu tiền mua, thường thường dỗ ngon ngọt, dụ dỗ Nguyễn Hâm Kiều đưa cho các em.
"Dù sao cháu cũng có nhiều đồ chơi như vậy, không chơi hết, đưa cho em trai đi."
"Dù sao cháu cũng có nhiều quần áo như vậy, mặc không hết, tặng cho em gái đi."
"..."
Khi đó mẹ Nguyễn còn sống, sẽ dùng lời nói ôn hòa ung dung thản nhiên giúp cô lấy lại đồ. Thỉnh thoảng gặp cực phẩm da mặt dày, cầm đồ chơi không chịu trả, lúc này ba Nguyễn sẽ yên lặng tiến lên lấy về lại cho cô.
Từng có một lần, đám công nhân quản lí bò sữa mang theo trẻ con đến nhà làm khách, vụng trộm mang búp bê mà Nguyễn Hâm Kiều thích nhất đi, buổi tối khi cô ngủ không tìm thấy búp bê thì khóc ruột gan đứt từng khúc, sau khi ba Nguyễn biết thì hôm sau kiên quyết đến nhà người ta đòi về cho cô.D~~Đ~~L~~Q~~Đ~~
Tuy rằng bởi vậy sẽ đắc tội một ít người, mẹ cũng thường thường kể lể lão ba không hiểu nhân tình, mỗi lần lão ba cũng không cãi lại, cuối cùng chỉ nói thầm một câu, không chơi với những người bắt nạt con gái của mình cũng không sao.
Cô đúng là đứa trẻ may mắn nhất trên thế giới này, gặp ba mẹ tốt như vậy, đáng tiếc thân thể của mẹ không tốt, còn chưa hưởng đến phúc của cô, đã sớm qua đời.
Nghĩ đến mẹ trong lòng lại ê ẩm, Nguyễn Hâm Kiều vội vàng xua những suy nghĩ này đi, mặc xong quần áo, rót thêm nước ấm vào trong cốc của ba."Ba ba, ba muốn đến chỗ nào chơi?"
"Con muốn đi chỗ nào thì chúng ta sẽ tới chỗ đó."
"Biết là ba sẽ nói như thế mà!" Nguyễn Hâm Kiều cười hì hì, "Con đã nghĩ rồi, như thế này nhé chúng ta về khách sạn nghỉ ngơi trước, buổi chiều tới cổng Lục Gia, có thể xem minh châu Đông Phương, sau đó ngồi ngắm cảnh đường hầm ghềnh thác, được không? Nhưng vào buổi tối chắc sẽ có nhiều người, chúng ta cũng có thể ngồi du thuyền. Ngày mai chúng ta phải tới hoàng thành, sau đó lại tới cổ trấn chơi hai ngày, thế nào?"
Một chuyến này chủ yếu để ba đến hưởng thụ, dù sao cũng có thời gian, lại không vội, cô sắp xếp hành trình cách xa nhau, vui vẻ thoải mái là quan trọng nhất.
Tự nhiên ba Nguyễn nghe theo cô hết.
Ăn xong này đồ về khách sạn, Nguyễn Hâm Kiều dừng lại trước căn phòng đã đặt trước, thiết kế là một phòng gia đình xa hoa, hơn nữa mặt tiền cũng đẹp, nhưng cô chỉ nói là một phòng bình thường.
Phòng rất lớn, ba người ở vẫn dư dả, nhưng Nguyễn Hâm Kiều sợ không tiện, nên đặt cho Hoa Hoa một phòng đơn ở dưới.
Ba Nguyễn nhìn thấy bảng giá đắt đỏ rất đau lòng, nhưng trước mặt mọi người không nói lời mất hứng nào, đến phòng thấy đồ đạc bên trong không tệ, không khỏi kinh ngạc nói: "Phòng phổ thông mà cũng tốt như vậy sao?"
"Đúng vậy, có phải rất lãi hay không?"
Ba Nguyễn cười rộ lên: "Ừ, có lời." Coi như giá cao thì sao, trong lòng ông cũng thư thái hơn một chút.
"Bây giờ còn sớm mà, ba muốn xem TV hay ngủ tiếp?" Nguyễn Hâm Kiều bỏ hành lý vào trong phòng phòng ngủ, quay người lại nhìn thấy ánh mắt trìu mến của ba, lập tức bắt đầu khẩn trương: "Ba ba, có phải mắt ba không thoải mái không?"
"Không có việc gì, có lẽ hơi mệt." Ba Nguyễn không muốn cô lo lắng, tự giễu nói: "Già đi, máy bay cũng không dám ngồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!