Chương 43: (Vô Đề)

Nguyễn Hâm Kiều bỗng chốc vui vẻ, cánh tay mềm nhũn nằm sấp trên giường, rầm rì nở nụ cười: "Làm gì? Có phải anh nhớ em không?"

Quan Triệt đang đứng trên ban công lộ thiên của biệt thự, một tay chống vào lan can màu trắng được thiết kế đầy nghệ thuật, hoa trong nhà kính trong suốt tỏa ánh sáng ra xung quanh, chói lọi rực rỡ.

Anh không trả lời, bên tai như có gió nhẹ phất qua, có chút ngứa.

"Đã quay xong rồi, hôm sau sẽ phát." Trong lòng Nguyễn Hâm Kiều đắc ý, giọng nói càng thêm mềm mại, "Không phải sắp đến mấy ngày nghỉ Quốc khánh sao, em muốn đón ba đến chơi vài ngày. Ông ấy rất ít khi đi ra ngoài, lúc mẹ em còn sống mới cùng đi tới thành phố B."

Quan Triệt bình tĩnh "ừ" một tiếng: "Anh phái người đón ông qua."

"Vâng, có anh thì em yên tâm rồi."

Vốn dĩ cô định mời chú Bằng cùng tới chơi, như vậy mọi người có thể chăm sóc lẫn nhau trên máy bay, không may là bọn họ đã lên lịch về nhà rồi, vì giúp cô đưa ba lên máy bay, còn cố ý dời hành trình đi nửa ngày. Có Quan Triệt thì sẽ không cần làm phiền bọn họ nữa.

"Sau đó hẳn sẽ không còn chuyện gì nữa, em nhận một chương trình thực tế, tháng sau mới bắt đầu quay, có thể có nhiều thời gian cùng với anh." 

Nguyễn Hâm Kiều nói, "Anh không cần nhớ em nhiều đâu, em trở về sẽ đến chỗ anh luôn, được không?"

Giọng nói của cô hân hoan, Quan Triệt không khỏi bị cô làm cho xúc động, đáy mắt mang theo vài phần ý cười, "Được."

Cửa phòng bị gõ cốc cốc vài cái, Quan Hành ở bên ngoài gọi anh: "Mẹ gọi anh uống nước hoa quả, chạy nhanh xuống đi."

Quan Triệt đáp lại đã biết, cũng không vội vã ngắt điện thoại.

Bên này Quan Hành hoàn thành nhiệm vụ gọi người xuống dưới, Tưởng Du cùng Lương Kiều ngồi ở phòng khách đều tự ôm một cốc nước ép, cách một cái bàn thấp, đang tán gẫu xem diễn viên mới nào tốt.

Quan Hành đi qua đặt mông ngồi xuống kế bên Lương Kiều, nắm giữ tay cô đưa cốc nước ép tới bên miệng.

Mặc kệ ở đâu hai người này đều không coi ai ra gì mà cứ anh anh em em, đến Tưởng Du từ đầu nhìn không quen cũng đã dần trở nên thờ ơ, chỉ giương mắt thoáng nhìn lên tầng trên, hỏi anh: "Anh con đâu?"

"Đang gọi điện thoại, một lát nữa xuống."

Tưởng Du lơ đễnh gật đầu, lại bỗng nhiên dừng lại, "Gần đây nó vội cái gì thế, sao mấy ngày gần đây đều có điện thoại?"

"Có lẽ là công ty quá nhiều chuyện, không phải lão ba đi công tác sao, chỉ có mình anh ấy." Em trai Trung Quốc tốt bụng Quan Hành vô cùng tri kỷ đánh yểm trợ cho ông anh "Yêu muộn" của mình.

Tưởng Du cũng không để ý nữa, chuyển đề tài câu chuyện: "Con có biết mấy biểu cảm trên mạng là làm sao không? Mẹ thấy gần đây có người đăng hình của Kiều Kiều, nhưng chọn mấy cái ảnh quá khó coi."

"... Vậy tìm ảnh chụp đẹp cho mẹ được không?"

Quan Hành gắng sức nín cười, Lương Kiều cũng yên lặng vùi mặt vào trong cốc, bả vai không ngừng run rẩy.

Tưởng Du luôn muốn con gái, vô cùng thích "Kiều Kiều"

-Nguyễn Hâm Kiều lúc sáu tuổi nhu thuận đáng yêu. Quan Hành bụm mặt buồn cười, cũng không biết về sau thời cơ chín muồi, anh trai đưa Nguyễn Hâm Kiều về ra mắt mẹ, mẹ sẽ có phản ứng gì.

Suy nghĩ một chút cũng rất chờ mong đấy.

"Cười cái gì, hứng thú với mấy thứ của thanh niên các con sao?" Tưởng Du cho rằng hai người này đang cười nhạo chính mình, tức giận liếc mắt trừng bọn họ một cái, "Không phải lúc con bé còn nhỏ rất đáng yêu sao, mấy tấm con cầm đến hôm trước rất tốt, con chọn tiếp đi."

"... Được rồi, ngày mai con sẽ chọn tiếp cho mẹ." Quan Hành vui vẻ, vất vả lắm mới nhịn không bật cười to, "Vậy mẹ nên gửi nhiều cho anh con một chút."

Tưởng Du buồn bực: "Vì sao?"

Quan Hành cố nén cười cũng sắp không nhịn được nữa, quay đầu chọc chọc bà xã nhà mình xin giúp đỡ.

Lương Kiều ngẩng mặt lên, ngừng diễn xuất, vẻ mặt đứng đắn: "Bởi vì anh cả rất buồn, cho anh ấy nhìn nhiều có lẽ sẽ sáng sủa lên đôi chút. Biểu cảm mặt bánh bao này rất có ma lực, không tin mẹ thử xem, chắc chắn lúc gửi cho anh cả anh ấy sẽ cười."

"Phải không?" Tưởng Du nửa tin nửa ngờ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!