Chương 41: (Vô Đề)

Nguyễn Hâm Kiều chạy đến trước mặt, Quan Triệt tự nhiên ôm cô vào trong lòng, thu hồi ánh mắt, đám người trên cầu thang nhìn xem. Sau vài giây, trong lòng mọi người đều hiểu mà không nói ra, anh ôm lấy Nguyễn Hâm Kiều xoay người, lên xe rời khỏi.

Xe hơi màu đen yên lặng lướt qua, biến mất trong màn đêm, mọi người lúc này mới thu hồi ánh mắt phức tạp, chào nhau rời khỏi đài truyền hình đi về phía chợ đêm.

Quan Triệt như cá vừa mới chết, nhưng Nguyễn Hâm Kiều không nhận thấy được cảm xúc của anh so với bình thường thì có gì khác, nhìn anh, rất biết cách quan tâm: "Công việc hôm nay có mệt lắm không? Đã trễ thế này còn bảo anh đến đón em, có phải đã làm phiền tới thời gian anh nghỉ ngơi?"

Lời nói này thật sự quá khách khí, Quan Triệt nhẹ giọng an ủi nói: "Anh không sao."

Nhưng nhìn dáng vẻ của anh hình như có chút mất hứng, Nguyễn Hâm Kiều oán thầm một câu, cười ngọt ngào với anh: "Đoàn phim chỉ cho bọn em có nửa ngày phép, sáng mai em phải bay trở về rồi, tối hôm nay ở lại cùng với anh, anh có vui không?"

"Rất vui."

"Không được, đây là anh chỉ trả lời cho có lệ mà thôi, " Vẻ mặt Nguyễn Hâm Kiều không vừa ý, "Nói lại một lần nữa."

"..." Quan Triệt không biết phải làm thế nào, lúc dừng lại trên đường chờ đèn đỏ, quay đầu nhìn chằm chằm vào cô, rất nghiêm chỉnh cẩn trọng nói lại một lần: "Rất vui."

Nguyễn Hâm Kiều cảm thấy vừa lòng, kìm lòng không được muốn hôn anh, bị dây an toàn ngăn cản, chỉ có thể lui về tiếp theo là nắm lấy tay anh, lớn tiếng nói: "Sao anh lại tốt như vậy chứ."

Trở về lần này thật sự rất vất vả, nhưng không có về nhà thăm lão ba, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều có chút áy náy, vất vả cực nhọc nuôi dưỡng cô nhiều năm như vậy, kết quả trong nháy mắt lại chạy theo người đàn ông khác, thật sự xin lỗi lão ba...

Tâm trạng của cô dâng cao khi đến nhà của Quan Triệt trong lúc nấu ăn.

Đây là lần đầu tiên nhìn thấy cô Quan Triệt xuống bếp. Ở trong tưởng tượng của cô, anh là một người cao quý mười đầu ngón tay không dính nước, cô thích đôi tay kia, ấm áp dày rộng, mang đến cho cô cảm giác rất an toàn.

Trước đó thậm chí cô còn không chấp nhận việc Quan Triệt nấu ăn, không muốn anh dính phải dầu mỡ, chỉ muốn anh sạch sẽ, chỉ có thể đến ôm ấp và vuốt ve cô thôi.

Dù sao cô cũng biết nấu ăn, về sau để cho cô phụ trách việc nấu cơm là tốt rồi.

Nhưng giờ nhìn anh đứng ở trong phòng bếp, tay áo sơmi trắng được vén lên tới khuỷu tay rất chỉnh tề, cô si mê nhìn đôi tay kia nhanh nhẹn đảo cái nồi trên bếp, dùng chiếc đũa đảo một vòng, cầm lấy một cái trứng gà, thành thạo tách trứng ra, bỏ trứng vào chảo dầu đang nóng.

Cảnh tượng kia không hiểu sao rất hài hòa.

Nguyễn Hâm Kiều nghiêng người dựa lưng vào ghế nhìn xem, phát hiện thật ra bản thân cũng không phải là ghét bỏ.

Suy nghĩ liên tục. Anh làm cái gì cũng thấy đẹp mắt, lúc nghiêm túc trong công việc nhìn cực kỳ mê người, động tác rửa tay cũng làm cho người ta cảm thấy yên ổn tin cậy.

Rất nhanh đã nấu xong, đơn giản chỉ có mì trứng gà, bên trong thêm rau xanh cùng thịt khô, lượng thức ăn vừa đủ cho cô ăn.

Quan Triệt mang lại trước mặt cô, dặn dò cô cẩn thận nóng.

Sợi mì nóng hổi làm cho người ta thèm ăn, Nguyễn Hâm Kiều lại không nhận đũa, ôm cổ anh, nhẹ nhàng nói: "Mỗi ngày em đều yêu thương anh, hôm nay càng yêu anh hơn."

Lời nhắc nhở ngốc thế này, thường thường thì có thể nắm bắt được lòng của đàn ông, Quan Triệt không tránh khỏi cảm giác xúc động, đứng vững vàng dưới ánh sáng của ngọn đèn trong phòng, tùy ý ôm cô.

Cô nam quả nữ xa cách nhau một thời gian dài, làm sao có thể không yêu thương nhau.

Một lúc sau, Nguyễn Hâm Kiều còn thừa sức lực, ở trong lòng anh nhỏ giọng nói, thật đã quên là bắt đầu câu chuyện thế nào, tất cả nội dung trong cuộc trò chuyện đều là của đoàn phim.

Ồ, nguyên nhân gây ra hình như là Quan Triệt hỏi cô một câu, bao lâu sẽ quay phim xong.

Cô trả lời nói khoảng nửa tháng, tuy rằng do lúc trước thay đổi kịch bản nên bị chậm tiến độ, trong khoảng thời gian này quay điên cuồng, để có thể theo kịp tiến độ.

Quan Triệt lại hỏi trong lúc quay phim có tốt không, cô nói đương nhiên rất tốt, sau đó còn kể vài chuyện cho anh nghe, Quan Triệt thỉnh thoảng phụ họa vài chữ, cô liền không kiềm chế được mà nói một hồi, khi phản ứng kịp thì ngay cả chuyện đã ghé thăm phòng của Tùng Hạo cũng nói cho anh nghe.

Quan Triệt ở bên tai cô, tiếng nói trầm thấp: "Ở cùng phòng, có phải là giống nhau."

"Không giống, phòng của anh ấy lớn hơn phòng em."

Nói xong mơ hồ cảm thấy nơi nào đó không đúng, Nguyễn Hâm Kiều ồ một tiếng, đưa mắt nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!