Thời gian thật kỳ diệu, lúc còn là học sinh khi lên lớp mỗi một giây đều có vẻ như vô cùng lâu, nhưng đến khi tìm được người yêu thương thân mật cuàng nhau, thời ba ngày trôi qua trong chớp mắt.
Cảm giác này cực kỳ giống với khi đến trường và cuối tuần về nhà trường, hai ngày thoải mái, vừa muốn đe dọa phải bận rộn —— từng tế bào đều kháng cự.
Lúc chuẩn bị đến thành phố S, Nguyễn Hâm Kiều không để cho lão ba đưa đi, Quan Triệt đặc biệt dành chút thời gian đi tiễn cô, tự mình đưa cô ra sân bay.
"Lễ Quốc khánh chúng ta không được xa nhau, lần sau trở về là một tháng sau." Đăng ký trước, Nguyễn Hâm Kiều ôm Quan Triệt làm nũng, "Nếu anh nhớ em, thì mỗi ngày em cũng sẽ nhớ anh
Thì ra khởi đầu là một màu xanh."
Quan Triệt cũng dặn dò cô: "Chăm sóc tốt cho bản thân, có việc liền gọi điện thoại cho anh."
Nguyễn Hâm Kiều ngoan ngoãn gật đầu, không biết sao đột nhiên nhớ tới lúc bản thân tìm đủ mọi cách để tiếp cận anh, muốn có số điện thoại cũng mất rất nhiều thời gian.
"Khi đó anh còn gạt em, cầm lấy điện thoại của Tào ca ca gọi cho, rất đáng ghét." Bây giờ nhớ tới cũng tức giận, Nguyễn Hâm Kiều đưa ngón tay chọc vào ngực anh một chút, "Bây giờ có hối hận không? Tào ca ca tốt như vậy, em mà có chút không vững vàng nói không chừng sẽ yêu anh ấy. Biết sai rồi không?"
Đây là lôi nợ cũng ra nói nhưng không có hợp lý lẽ, Quan Triệt rất phối hợp "Ừ" một tiếng.
Sớm biết rằng cuối cùng sẽ yêu thương cô, làm sao bỏ được cô đẩy cô ra ngoài, để cho cô vất vả như vậy mà tiếp cận anh. D:3n~Đa`n~L3~Quy~Đ^n
Xong nợ cũ, Nguyễn Hâm Kiều lại nhỏ giọng dặn dò anh: "Nhưng về sau vẫn là tiếp tục duy trì, ngàn vạn lần không được đưa số điện thoại của mình cho phụ nữ khác."
Tất cả sự dịu dàng đều dành cho cô, lạnh lùng đối với người phụ nữ khác, như vậy là tốt rồi.
Hoa Hoa tự mình gọi xe đến, nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều ôm một người đàn ông làm nũng, biết điều không có đi lên, xa xa ở một bên chờ, đến thời gian mới nhắc nhở cô đi đăng ký.
"Quan tổng, chào ngài." Là ông chủ lớn ở phía sau công ty, Hoa Hoa vẫn là nhận thức được, kính cẩn chào hỏi anh, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng lại gợn sóng.
Trời ạ, cô chủ nhỏ của cô lại cùng với ông chủ lớn ở phía sau quan hệ thân mật như vậy!
Thời gian chia tay đã đến, Nguyễn Hâm Kiều lại đỏ mắt, nhận hành lý từ tay Quan Triệt, vừa hít mũi vừa kéo đi, cố gắng không khóc.
Hoa Hoa cùng cô đi qua cửa kiểm tra để đăng ký, vỗ lưng của cô nói: "Em có mang theo tôm hùm nhỏ..."
Nguyễn Hâm Kiều lập tức quay đầu nhìn lại, hốc mắt còn ẩm ướt: "Đó là mùi vị gì?"
"Đương nhiên là tê cay. Cùng nhau ăn?"
"Được!"
Hơn hai giờ sau, máy bay đến thành phố S, hai người gọi xe đến đoàn phim, nhóm người Tùng Hạo và Hề Ninh còn chưa tới.
Trên máy bay các cô đều tự nghỉ ngơi, không có ăn tôm hùm nhỏ, rõ ràng lại mua thêm một ít món kho, cháo cùng bia về khách sạn, liền giải quyết cơm chiều như vậy.
Hoa Hoa do dự hỏi thăm: "Kiều Kiều, Có phải chị và Quan tổng đang yêu nhau không?"
"Ừ." Nguyễn Hâm Kiều thành thạo lột vỏ con tôm hùm, nói tới Quan Triệt trên mặt liền cười, "Ngạc nhiên lắm phải không? Hai người bọn chị chênh lệch tuổi lớn như vậy."
Cô hoạt bát đáng yêu xinh đẹp hào phóng như vậy, lại ở cùng với một người trầm tính.
Hoa Hoa thành thật gật đầu, cắn chân vịt nói: "Ngạc nhiên. Hai người làm sao quen biết vậy, chị theo đuổi ông chủ sao?"
"Lúc đó không phải, là anh ấy theo đuổi chị!" Nguyễn Hâm Kiều ngẩng cằm rất đắc ý, vẻ mặt Hoa Hoa lại nghi ngờ.
Nguyễn Hâm Kiều khép không được nụ cười, "Được rồi được rồi, chính là chị theo đuổi anh ấy. Lúc trước khi quay phim, anh cùng với Quan Hành đi tìm hiểu, liền quen biết. Nhưng anh hơi lạnh lùng, không cho số điện thoại cũng không hẹn được, người rất buồn, đặc biệt khó trị. Nhưng ai bảo chị là người phụ nữ của cuộc đời anh, hừ hừ, anh chạy không thoát được đâu."
Hoa Hoa cười ha ha trước sự tự tin của cô, nhưng bây giờ nhìn lại Nguyễn Hâm Kiều, thật sự có một loại cảm giác cô chủ nhà mình một khi bay lên cao thành hoàng hậu, cũng có chút tự hào.
Nghịch ý trời cuồng hậu vô dụng quá kiêu ngạo.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!