Xấu hổ và giận dữ muốn chết khiến cho Nguyễn Hâm Kiều vùi mình vào trong chăn một lần nữa, đợi một hồi lâu, vén lên một khe hở, xác nhận bên trong đã vang lên tiếng nước mới từ từ đi ra.
Di động vang lên vài tiếng đinh đinh báo có tin nanh, cô trò chuyện giữa chừng đột nhiên không có hồi âm, biểu cảm của nữ vương Lộ Lộ tức giận đến mức gửi một đống biểu cảm qua cho cô.
Kiều Kiều dịu dàng: Vừa rồi ở trước mặt Quan Triệt bán bày trò chọc phá ngu xuẩn, mất mặt quá [khóc lớn]
Hoa lắm lời: Cậu vẫn cứ tiếp tục ngu xuẩn thế à →_→
Kiều Kiều dịu dàng: Nào có! Ở trong mắt anh ấy tớ luôn là dáng vẻ thông minh lanh lợi đáng yêu ╭(╯^╰)╮
Hoa lắm lời: [ngón giữa][ngón giữa][ngón giữa]
Hoa lắm lời:... Nhưng mà không phải cậu về nhà sao, tại sao đã trễ như vậy còn cùng ở cùng với anh ta? [mỉm cười]
Kiều Kiều dịu dàng: [ Hi ] Nhân lúc ba tớ đang ngủ lén lút chạy ra khỏi nhà đó
Hoa lắm lời: Cho nên... Bây giờ cậu ở trên giường của anh ta? [mỉm cười]
Nguyễn Hâm Kiều: Đúng vậy! ︿( ̄︶ ̄)︿
Hoa lắm lời:... Đây này, thức ăn đưa tới này!
Cô gửi một cái biểu cảm "Phanh" té tới cửa xong liền thoát ra, Nguyễn Hâm Kiều đang vui, vốn đang suy nghĩ muốn thỉnh giáo vị này về kỹ thuật chuyên môn một chút, nhưng không hỏi.
Một người cầm di động chơi trò chơi, nhìn thời gian không sai biệt lắm, cô lại xuống giường, chạy đi rửa tay sạch sẽ, trở về nằm chờ.
Rất nhanh Quan Triệt đã tắm xong, đi ra rót ly nước uống từ từ, tắt hết đèn ở bên ngoài.
Nguyễn Hâm Kiều lại lăn vào trong lòng anh, Quan Triệt rất tự nhiên đưa cánh tay ra ôm cô, tầm mắt chú ý tới chiếc vòng trên cổ của cô.
"Ba mua cho em đó." Nguyễn Hâm Kiều cầm lấy cho anh xem, giống như khoe đồ mới với người bạn, kìm lòng không được nhỏ giọng, "Đẹp không? Có phải anh biết về các loại ngọc sao, mau xem giúp em cái này thế nào?"
Quan Triệt cầm ở trong tay nhìn chăm chú, giương mắt chống lại ánh mắt đầy mong chờ của cô, dừng một chút, nói ngắn gọn: "Đẹp."
Được anh khẳng định, Nguyễn Hâm Kiều càng vui vẻ, ngắm nhìn ngọc ở trong tay.
Trong lòng Quan Triệt đã có chút không yên.
Anh mới mua sữa tắm của nữ để trong phòng tắm, chắc cô đã dùng, mùi hương trên người anh và cô không giống nhau. Lúc mua không chú ý tới mùi hương, bây giờ ngửi thấy, rất ngọt.
Dầu gội thông thường của anh cũng có rất nhiều hương, trước kia cảm thấy rất ngọt, bây giờ cảm thấy rất được.
Anh dựa vào thêm một chút, Nguyễn Hâm Kiều phát hiện, đưa mắt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt khẽ động.
Trong mắt anh chan chứa tình ý. Mong muốn rõ ràng dễ hiểu, rất dễn nhận ra, Nguyễn Hâm Kiều thích nhất là dáng vẻ của anh mong nhớ mình, bị anh nhìn như vậy cảm thấy thân thể sắp mềm nhũn rồi.
Tuy rằng dáng vẻ của cô giống với một người suốt ngày chỉ mong chờ có thể thân mật với anh, nhưng thực tế đến lúc này lại sẽ không nhịn được thẹn thùng.
Tình yêu trong tay. Nhưng lần này sẽ không xấu hổ chờ đợi anh hôn, nghĩ đến điểm quan trọng của vấn đề, mắt giật giật, cắn môi dưới chủ động bò đến trên người anh.
Quan Triệt nhẹ nhàng nhướng mày, đối với hành động lớn mật của cô không khỏi có chút kinh ngạc, nhưng trong chớp mắt thấy cô nghiêng người về phía trước, cúi đầu ngắm nhìn khuôn ngực của anh, sau đó rất vừa lòng cười nói: "Thế này có vẻ ngực hơi lớn."
"..." Quan Triệt không kìm chế được, cười ra tiếng.
Anh cười, Nguyễn Hâm Kiều lại càng xấu hổ, nằm sấp trên người anh, lấy tay che nhanh khuôn mặt đỏ ửng, nắm tay đánh một quyền lên bờ vai của anh: "Anh cười nhạo em!"
"... Không có." Nói như vậy, trong giọng nói mang theo chút ý cười.
Nguyễn Hâm Kiều cảm giác cả người mình đang nóng lên, lăn xuống từ trên người anh, xấu hổ và giận dữ nên trốn trong chăn: "Anh lại chê ngực của em nhỏ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!