Chương 38: (Vô Đề)

"Đó là bạn trai của chị Kiều Kiều sao?" Có người đụng phải Cường Tử, tò mò hỏi thăm, "Rất có tiền đó, xe này vừa thấy cũng biết là rất quý... chị Kiều Kiều quen biết khi nào, em chưa từng thấy qua."

"Tìm được người yêu cần phải thông báo cho em hay sao?" Cường Tử tức giận mà còn đưa mấy cây pháo còn dư vào trong tay nhóc, "Cầm đi chơi đi."

Bảy tám đôi mắt nhỏ nhìn quanh, hai người kia vẫn mặt dày ở đó ôm ấp, Cường Tử đi qua chào hỏi, đi vài bước, lúng ta lúng túng. @Di3n Đa`n L^ Quy Đ^[email protected]   

"Chào chú Quan."

"Xin chào." Quan Triệt liếc nhìn nó một cái, rất có phong độ.

Trên mặt Cường Tử mang theo nụ cười vô hại: "Sao chú Quan lại đến trễ như vậy, đến giờ Kiều Kiều đi ngủ rồi."

"Còn sớm mà!" Nguyễn Hâm Kiều nói trước một câu, ánh mắt uy hiếp nhìn nhóc.

"Chú Quan vào đây ngồi đi," Cường Tử nói xong xoay người muốn đi lên lâu, "Con nói với chú Nguyễn một tiếng..."

"Em đứng lại!" Lời còn chưa dứt đã bị Nguyễn Hâm Kiều thấp giọng kéo trở về, cô vội vàng buông Quan Triệt, lôi Cường Tử sang một bên, hai cái đầu kề sát lại nói to nói nhỏ nửa ngày, mới tách ra, một người lơ đãng đi về phía hàng lang, một người chạy bước nhỏ trở về trước mặt Quan Triệt.

"Anh có thể chờ em một lát không?" Nguyễn Hâm Kiều tự biết đuối lý, hỏi cũng mắc cỡ ngại ngùng.

Quan Triệt đoán được ý đồ của cô, thấp giọng nhận lời.

Thế này thì Nguyễn Hâm Kiều mới yên tâm, lôi kéo tay anh, bảo anh lên xe ngồi chờ, sau đó chạy tới cửa cầu thang chờ hội họp với Cường Tử, hai người cũng đuổi hết bọn nhỏ ở trong sân về nhà, cùng đi lên lâu.

Quả thật thời gian đã không còn sớm, Nguyễn Hâm Kiều có chút lo lắng giục ba về nhà. Cường Tử nhận lời thỉnh cầu của cô, không có đi tố cáo với ba Nguyễn, bản thân trở về phòng.

Hai ông già cầm bài poker chơi gần xong, chú Bằng xua tay nói: "Còn sớm mà, không cần phải vội, chú và ba con chơi thêm một lát."

"Ba ba, " Nguyễn Hâm Kiều giật nhẹ tay áo lão ba, làm giả bộ dáng mở mắt không nổi, "Con buồn ngủ quá, muốn đi ngủ..."

Nguyễn ba lập tức bỏ bài xuống, lôi kéo tay cô đứng dậy, ấm giọng nói: "Đi, chúng ta về nhà ngủ."

Chú Bằng cũng không giữ lại thêm nữa, đưa bọn họ tới cửa, "Ngày mai đừng nấu cơm, đến nhà chú ăn một bữa."

"Vâng, chú Bằng cũng nghỉ ngơi sớm một chút!" Nguyễn Hâm Kiều đỡ lão ba, đứng ở đầu cầu thang dưới lầu vẫy tay với ông.

Trong lòng rất vội, lại không thể để lộ ra ngoài, Nguyễn Hâm Kiều nhìn chằm chằm lão ba uống thuốc rồi nhỏ mắt sau đó trở về phòng ngủ, chờ ông ngủ say, mới rón rén cầm túi xách ra cửa.

Dưới lầu tối đen như mực, chỉ có vài căn nhà còn sáng đèn, thậm chí trong sân nhỏ cũng không mở đèn, ánh sáng mờ nhạt.

Quan Triệt còn chờ trong xe, sợ quấy nhiễu người khác nghỉ ngơi, không mở đèn xe ở phía trước, ánh đèn trong xe rất mờ, chỉ có thể thấy tạm bóng dáng của anh.

Đêm thu yên tĩnh không tiếng động, có tiếng côn trùng kêu yếu ớt xa xa truyền lại từ trong đám cỏ, làm tăng thêm sự buồn tẻ.

Nguyễn Hâm Kiều có chút sợ tối, cầm lấy túi xách kẹp chặt chạy tới phía trước, ngồi vào xe rồi đóng cửa lại, lúc trái tim nhỏ mới bớt hồi hộp.

Cô thở ra một hơi: "Làm em sợ muốn chết!"

Quan Triệt cho rằng vì cô vụng trộm trốn đi mới lo lắng, @Di3n Đa`n L^ Quy Đ^[email protected] mở miệng muốn nói gì đó, đã bị Nguyễn Hâm Kiều nắm lấy tay, cô đưa tay lên mặt, bĩu môi: "Anh hôn em đi, hôn em thì em sẽ không sợ nữa."

Cô thật sự rất biết làm nũng, trong lòng Quan Triệt biết rõ, nhưng cũng khó có thể chống cự, hoặc là nói cam tâm tình nguyện dung túng. Cho tới bây giờ cô đưa ra yêu cầu thế nào cũng không có ảnh hưởng lớn gì, ngay cả túi xách giày dép mà phụ nữ luôn yêu thích cũng chưa từng nói với anh là muốn mua chúng.

Rất biết chuyện, cũng làm cho người ta muốn yêu thương cô nhiều hơn.

Tay Quan Triệt mơn trớn gò má của cô, đỡ sau đầu cô, nghiêng đầu từ từ hôn.

"Ưm ~" Nguyễn Hâm Kiều vội vã ôm lấy cổ anh, chủ động chuyển người mình vào trong lòng anh.

Cô có chút to gan, đưa đầu lưỡi thăm dò trong miệng anh, quấn lấy đầu lưỡi của anh, cảm xúc mềm mại làm Quan Triệt động lòng, đưa tay ôm lấy cô không phát giác là dùng sức ôm chặt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!