Chương 37: (Vô Đề)

Lúc ba Nguyễn rời giường, vừa mới làm xong điểm tâm, Nguyễn Hâm Kiều đeo bao tay cách nhiệt mang món ăn ra, đặt trên miếng lót tròn bằng gỗ, bên cạnh là bánh rán hành, nước chấm, còn có mấy món dưa muối ngon miệng, tất cả là cô vừa mới mua ở dưới lầu.

"Sao lại không ngủ thêm một chút?" Sáng sớm trên mặt ba Nguyễn đầy nụ cười tươi, từ phòng ngủ đi ra rất vui cầm theo một cái hộp nhung màu đỏ, "Con xem này. Khoảng thời gian trước anh cả bên dì Lan của con đến, mang theo rất nhiều ngọc để bán, có chuỗi hạt vòng tay và mặt dây chuyền, đều là từ ở bên Myanmar. Ba thấy trên tay con có một cái vòng, liền mua cho con thêm một cái, con xem có đẹp không?"

Nguyễn Hâm Kiều vui mừng mở ra xem, một sợi dây màu đỏ, kèm theo một mặt Phật cười, cô không hiểu về ngọc thạch, nhưng mà nhìn màu sắc sáng rõ dịu dàng, sờ vào cảm thấy trơn nhẵn, thủ công tinh xảo, nhưng là một thứ tốt.

"Cám ơn ba ba!" Nguyễn Hâm Kiều đeo vào trên cổ, đắc ý soi gương, "Ba ba, của ba đâu?"

"Ba không đeo những thứ này." Vài ngàn một cái, chính là ông không nỡ, nhưng mà thấy cô vui vẻ, Nguyễn ba cũng vui theo, cười nhìn cô ở bàn trang điểm, "Chú Bằng cũng mua cho dì của con một cái."

Nguyễn Hâm Kiều biết lão ba là đau lòng tiếc tiền, không muốn mua cho mình, trong lòng than một tiếng, sau đó cười nói: "Ba ba, con làm cho ba vòng tay, làm từ hoa trong ngày hội xuân này, mọi thứ ngôi sao đức Phật, còn có vài hạt châu tử đàn nhỏ, thím nói tử đàn có thể dưỡng thần, trở về con sẽ theo học cùng với thím, con cũng làm cho ba một cái được không?"

"Làm cái gì mà làm, kì lạ thêm tốn thời gian nữa, ba không đeo cái gì hết." Ba Nguyễn cầm hai cái chén xới cơm, "Lại đây ăn cơm đi."

Cơm nước xong đợi nửa giờ, nhìn thấy lão ba uống thuốc xong, Nguyễn Hâm Kiều liền cùng lão ba đi đến nhà của chú Bằng.

Thời gian còn sớm, chú Bằng chưa đi bày hàng buôn bán, cười tủm tỉm đón bọn họ vào cửa, gọi dì đi lấy và cắt dưa hấu."Kiều Kiều có phải con lại gầy đi hay không?" Chú Bằng quan sát cô, "Có phải quay phim rất mệt, chú nhìn thế nào cũng gầy?"

"Không có, mỗi ngày con đều xem qua, cân nặng không thay đổi mà." Nguyễn Hâm Kiều cúi đầu sờ eo của mình, cười hì hì nói: "Chắc là ở nơi đó vận động tương đối nhiều, thịt béo đều đã luyện thành cơ bắp, nhìn sẽ gầy đi."

Cường Tử vừa mới rời giường ngáp một cái cũng đi ra, không mặc áo, chỉ mặc một cái quần cộc, nghe vậy híp mắt, nhìn cô: "Luyện cơ bắp làm gì, con gái có cơ bắp rất xấu."

Bây giờ da trắng nhỏ nhắn thật tốt, luyện thành cơ bắp cứng rắn giống với đám đàn ông, có gì hay đâu.

"Cái này gọi là khỏe mạnh." Nguyễn Hâm Kiều cho là không đúng, "Em cũng nên rèn luyện cơ thể nhiều thêm, nhìn tay chân của em kìa, về sau ngay cả bạn gái cũng không thể giữ được thì phải làm sao bây giờ."

"Ai nói em không giữ được!" Cường Tử không phục nói, vén tóc sang một bên, sau đó chui vào toilet.

Ngoại trừ mang về đặc sản ở thành phố S còn có bánh trung thu, Nguyễn Hâm Kiều còn gửi ba người một nhà bọn họ thêm một món quà, chú thím Bằng đều là quần áo, hai người vui vẻ mặc vào thử, kích cỡ vừa vặn; của Cường Tử là vài quyển sách về máy tính, chú Bằng châm chọc: "Mua cho nó mấy quyển sách này làm gì, tên hổn đản này mê chơi trò chơi đến mức đã muốn không nhận ra được mặt chữ, qua một học kỳ mà sách giáo khoa vẫn còn mới, ngay cả tên cũng không viết."

Nguyễn Hâm Kiều nở nụ cười: "Con thấy Cường Tử đối với thứ này có hứng thú, muốn học tiếp thì tìm trường đại học nào có chuyên môn một chút."

"Dựa vào nó, có thể đậu đại học đã mừng rồi." Chú Bằng hừ lạnh.

"Ôi!" Cường Tử không phục, "Ba đừng xem thường con, ba mà cứ như thế con sẽ đi thi và đậu đại học cho ba nhìn một cái!"

Chú Bằng liếc mắt nhìn nó, vẻ mặt khinh thường: "Chờ toán học của con đạt tiêu chuẩn rồi lại nói với ba."

Cường Tử dứt khoát một tiếng, cầm lấy mấy quyển sách kia trở về phòng.

Dự định là đến nhà chú Bằng rồi lập tức đi ngay, còn phải tặng quà cho những hàng xóm khác, kết quả không để ý, ở lại tới giữa trưa, bị gia đình chú Bằng giữ lại cùng nhau ăn cơm.

Ba Nguyễn cùng chú Bằng ở phòng khách trò chuyện, Nguyễn Hâm Kiều đến phòng bếp giúp đỡ, bị thím Bằng đuổi ra ngoài bảo nghỉ ngơi, cô chắp tay ra sau lưng xoay một vòng, vào phòng Cường Tử.

Cường Tử ngồi ở trên ghế chơi di động, mấy quyển sách kia để ở trên bàn, xem ra đã bị nó ném sang một bên.

"Em làm gì đó? Lại không chơi trò chơi." Chăn ở trên giường của nhóc không xếp gọn, rối tung, Nguyễn Hâm Kiều tìm một góc ngồi xuống, ngạc nhiên hỏi.

"Xem trang thư tín." Cường Tử còn ném đến chăn sang chỗ khác, còn dùng tay vỗ vỗ, dọn cho cô một nơi để ngồi.

Nguyễn Hâm Kiều ngồi xếp bằng, than một tiếng, "Vậy em có thấy tin tức của chị hay không?"

"Có thấy." Cường Tử lơ đễnh nói, nhóc không chỉ thấy, còn thuận tay giúp cô trút giận với mấy người đần độn nói chuyện không xuôi tai."Chuyện xấu của chị bị truyền ra ngoài còn có thể vui được sao?"

"Những chuyện đó chị muốn giải thích." Nguyễn Hâm Kiều cười hì hì, vẻ mặt thì ngược lại, hỏi nhóc, "Em dùng cách suy nghĩ của một người đàn ông giúp chị phân tích xem, nếu là bạn trai chị nhìn thấy, có tức giận không? Đây là chuyện không có thật, anh thông minh như vậy, chắc hẳn là không nên tin?"

"Bạn trai? Chị có bạn trai khi nào?"

Nguyễn Hâm Kiều làm bộ đá vào chân nhóc, nhỏ giọng mắng: "Chính là Quan Triệt đó, em đừng ở đó mà giả vờ không biết với chị."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!