Tranh thủ thời gian nghỉ ngơi gửi tin cho Quan Triệt, chắc là anh đang vội, không có trả lời, Nguyễn Hâm Kiều nhàn rỗi không có việc gì liền thoát khỏi hộp thư.
Trong một đêm fan đã tăng mấy ngàn, thông báo chưa đọc cũng là 999, Nguyễn Hâm Kiều nhìn hộp thư của mình cho tới bây giờ cũng không có náo nhiệt như vậy, không khỏi líu lưỡi, sức ảnh hưởng của Hề Ninh thật sự rất lớn.
Trừ lần đó ra, Hề Ninh cùng Vệ Trạch Giai bởi vì bình luận hôm đó có vài câu tranh cãi, lại bị nhóm fan đưa lên thành tin nóng.
Không nghĩ tới chỉ việc ăn lẩu cũng có thể xảy ra nhiều chuyện như vậy, Nguyễn Hâm Kiều cảm thấy rất lạ, chính là lúc xem lại thông báo mới phát hiện có một tên kỳ lạ mắng cô, như là "Xin cô cách xa Bảo Bảo của chúng tôi một chút, nghĩ tới đã muốn điên rồi", "Muốn làm chuyện xấu thì hãy đến tìm Vệ Trạch Giai, Bảo Bảo của chúng tôi không cần", "Khi vấp ngã không cần phải khó coi"...
Đây là dùng từ tương đối văn minh, còn có một bộ phận lớn nói lời ra khỏi miệng rất bẩn thậm chí cô không vào xem.
Đây đều là fan của Tùng Hạo, Nguyễn Hâm Kiều xem lại một chút, mới phát hiện ngày hôm qua bọn họ bị người khác chụp được D: ễn~Da`n~L3~Quy~Don—— Tùng Hạo toàn thân là trang phục võ thời xưa kéo cô vào cửa, sau khi kết thúc cùng nhau lên xe rời khỏi, hình ảnh không rõ.
Cho dù Tùng Hạo đã mặc trang phục võ thờ xưa, nhóm fan vẫn nhận ra, lập tức nổi giận, không ngừng hỏi mọi người cuối cùng có phải thật hay không, cũng có người nghi ngờ hai người rốt cuộc do lần đầu tiên đóng phim với nhau nên nảy sinh tình cảm và trong lúc đó cũng có che giấu, phần lớn còn lại thì trực tiếp công khai mắng Nguyễn Hâm Kiều trên trang tin.
Chẳng qua là trước có đoạn tin phát ra từ Hề Ninh, những thứ đó không thể gây nên sóng gió, có những người qua đường không hề mất lý trí, cho rằng mọi người chỉ là đồng nghiệp cùng nhau đi ăn lẩu, fan không cần phải lo lắng quá mức, trường học thì cứ về trường học, đừng bàn tán ở trên bản tin.
Đương nhiên cũng chỉ có duy nhất fan của Nguyễn Hâm Kiều là bảo vệ cô, nhưng số lượng và sức chiến đấu đều không thể so sánh, còn có nhiều người gửi tin an ủi cô, không cần chấp nhất với người không có não.
Thực ra Nguyễn Hâm Kiều không có để trong lòng, chuyện xấu cũng tốt, chửi rủa cũng tốt, cô đã chuẩn bị xong tâm lý từ trước, mắt không thấy thì tâm không phiền.
Cô thoát khỏi trang tin cá nhân, gửi một biểu cảm hôn nhẹ cho bạn trai nhà mình.
Tết Trung thu sắp tới, đoàn phim thông báo sẽ có ba ngày nghỉ, Nguyễn Hâm Kiều lập tức bảo Hoa Hoa đặt vé máy bay trở về, một bên cân nhắc còn phải dành chút thời gian đi ra chợ, mua về chút quà cho lão ba và mọi người.
Đêm trước khi nghỉ phép, đoàn phim có cho người tới hỏi thăm tình hình.
Không khéo hôm đó đột nhiên mưa rất to, kịch bản vốn là có cảnh quay ở ngoài trời bị hoãn lại, đạo diễn cho quay trước những cảnh nhỏ trong lúc đang mưa —— đôi oan gia Phùng Loan Loan và Phương Lâm tranh cãi đùa giỡn lâu ngày sinh tình, Loan Loan cố lấy dũng khí thổ lộ, bởi vì gia cảnh nên Phương Lâm nhất quyết từ chối, dien8dan7le8quy9don Loan Loan không cam lòng, dầm mưa đứng dưới nhà của Phương Lâm, khóc muốn nói chuyện với anh; cuối cùng Phương Lâm cũng mềm lòng, mở dù xuống lầu, hai người tâm sự nỗi lòng, hôn trong mưa.
Trong khoảng thời gian hợp tác bộ phim này, Nguyễn Hâm Kiều và Tùng Hạo rất ăn ý, cảnh quay này coi như thuận lợi, chỉ là cảnh hôn nhau, bởi vì thời tiết nên cả hai phải diễn lại.
Cuối cùng đạo diễn cũng bảo dừng, nhân viên làm việc kịp thời đưa dù cùng khăn lông, Nguyễn Hâm Kiều lau nước mưa trên mặt, rõ ràng là nhẹ nhàng thở ra.
Hai người đi đến lều che mưa, Tùng Hạo tùy ý dùng khăn lông lau mặt cùng tóc một lần, cười hỏi: "Lần đầu tiên sao? Hồi hộp như vậy?"
"Cũng không phải, đây chính là nụ hôn đầu tiên trong các cảnh quay của em." Nguyễn Hâm Kiều nói đùa, trong lòng có chút sợ hãi, ngược lại không phải vì cảnh hôn mà hồi hộp, mà là vì hôm nay có phóng viên, dưới tình hình như vậy, mà quay cảnh này, tóm lại có chút xấu hổ.
Huống hồ, tuy rằng tâm tính của cô rất tốt đối với những lời chửi rủa của các fan có thể làm như không thấy, nhưng mà thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện.
Chỉ có thể cầu nguyện các phóng viên ở đây chuyên tâm phỏng vấn Vệ Trạch Giai và Hề Ninh, không cần để ý tới bên ngoài là tốt rồi.
"Cần anh chịu trách nhiệm không?" Khóe miệng ủa Tùng Hạo hơi nhếch lên, nụ cười rất dịu dàng.
"Thật sự không cần, "Nguyễn Hâm Kiều đơn giản lau một chút nước mưa dính trên người, lấy tấm chăn mà Hoa Hoa đưa tới quấn lên người, tháo tóc ra, dùng khăn lông lau cẩn thận, vừa cười vừa nói: "Đúng lúc bồi thường chút phí tổn thương tinh thần là được." DĐLQĐ
Trợ lý của Tùng Hạo gọi là Mạc Mạc, hơn hai mươi tuổi, tóc ngắn, diện mạo thanh tú, luôn để ý tới quần áo và giày nên lúc nào cũng rất sạch sẽ, ít nói, nhưng tính tình ổn định cẩn thận, nghe nói gặp mưa, chuẩn bị canh gừng trước, để trong bình giữ nhiệt cầm lại đây.
Tùng Hạo nhận lấy tự mình mở ra, rót một chén cho Nguyễn Hâm Kiều: "Lại đây, phí bồi thường tổn thương tinh thần cho em. Có đủ hay không? Không đủ lại đây lấy thêm một chén."
Canh gừng còn bốc hơi nóng, Nguyễn Hâm Kiều kêu một tiếng, cẩn thận cầm lấy, độ ấm từ trong lòng bàn tay xâm nhập vào cơ thể, nhất thời cảm thấy thoải mái rất nhiều."Anh trai muôn năm!" Sau đó lại giơ ngón tay cái với Mạc mạc, "Mạc Mạc cũng muôn năm!"
Mạc Mạc ngại ngùng cười, "Cô thích uống thì cứ nói, lần sau tôi nấu canh sẽ mang cho cô một phần."
Chỉ mình Hoa Hoa uống nước ấm ở một bên, nghe vậy không phục trừng mắt với anh: "Ôi ôi ôi, anh chăm sóc tốt cho cậu chủ của anh là được, đừng đến đây tranh thủ tình cảm với tôi. Mọi người đều là đi được, xem lại đi."
Mạc Mạc nhìn cô, lại hỏi: "Cô có muốn uống hay không? Tôi vẫn còn đây."
"Muốn muốn muốn!" Hoa hoa lập tức thay đổi bằng khuôn mặt tươi cười.
Thật sự là không có tiền đồ mà, Nguyễn Hâm Kiều nhìn Hoa Hoa ra dáng vẻ chân chó chuyển ghế cho người ta, buồn cười không thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!