Chương 35: (Vô Đề)

Editor: hoa hong som mai

Mấy xâu thận kia là để cho Quan Triệt bồi bổ cơ thể, buổi tối Nguyễn Hâm Kiều bị ép buộc biết thế đã không làm việc này rồi, anh vẫn nhẹ nhàng, không chơi những kiểu dáng khác cũng không kịch liệt, nhưng thật sự so với trước càng kéo dài thời gian, giày vò khiến cô vừa thoải mái vừa khó chịu.

Hai ngày liền liên tục làm rất nhiều lần, cơ thể Nguyễn Hâm Kiều thật sự có chút ăn không tiêu, sau này ở dưới thân anh bắt đầu khóc cầu xin tha thứ.

Quan Triệt trấn an hôn cô, động tác dưới thân lại không ngừng. ^^dien^dan^LQĐ^^

Nguyễn Hâm Kiều bị bắt nâng chân, thân thể giống thuyền nhỏ tuỳ sóng đưa đẩy, tay ôm lưng anh, hận không thể trở lại mấy giờ trước, lấy mấy xâu thận kia nhét vào trong bụng mình. Tên xấu xa, về sau không bao giờ cho anh ăn thận nữa!

Sau khi kết thúc cô đã mệt muốn chết, cả người lại mềm nhũn, ngay cả một đầu ngón tay cũng không cử động được, vẫn là do Quan Triệt ôm cô đi tắm.

Ở trong bồn tắm lớn Nguyễn Hâm Kiều đưa chân đá anh, Kiều Kiều giận dữ với anh: "Anh rất xấu xa!"

Quan Triệt không trả lời dù chỉ một câu, ôm cô vào lòng.

Buổi chiều ngủ lâu như vậy, vốn cho rằng buổi tối sẽ mất ngủ, kết quả tắm rửa xong bị bọc trong khăn tắm đi ra, Quan Triệt cầm máy sấy khô tóc cho cô, Nguyễn Hâm Kiều ghé vào trên đùi anh, mí mắt bắt đầu đánh nhau.

Phóng túng quá độ làm hại bản thân!

Đương nhiên là hôm sau lại ngủ thẳng tới khi mặt trời chiếu tới mông mới tỉnh, may mắn là Quan Triệt vẫn ở bên cạnh, Nguyễn Hâm Kiều duỗi thắt lưng, lăn qua bò lên người anh.

"Chào buổi sáng..." Cô dựa vào trên đùi của Quan Triệt, khàn giọng nói.

Quan Triệt tựa đầu vào trên giường đọc sách liền buông ra, chạm vào mái tóc của cô: "Chào."

"Hôm nay anh phải đi sao?" Nguyễn Hâm Kiều vẫn đang nhắm mắt, nửa tỉnh nửa mê hỏi.

"Ừ."

"Mấy giờ lên máy bay, em đi tiễn anh có được không?"

Quan Triệt nói: "Bốn giờ. Anh sẽ đưa em về trước, sau đó mới đến sân bay."

"Không cần." Nguyễn Hâm Kiều bĩu môi, "Em muốn đi tiễn anh, em muốn ở lại bên cạnh anh thêm một chút."

Quan Triệt cũng không kiên trì thêm, buổi chiều đến sân bay, mới bắt đầu hối hận.

Phía trước vẫn rất tốt, bọn họ tới sớm, ở nhà ga nghỉ ngơi chờ máy bay, Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ ở tại chỗ tự chơi, không quan tâm để anh làm thủ tục.

Đến giờ kiểm vé, cô đưa anh đến trước cửa kiểm soát, muốn hôn tạm biệt với anh, Quan Triệt không có thói quen thân mật ở chốn đông người, hôn một cái như chuồn chuồn lướt nước dừng lại trên môi cô.

Cuối cùng cũng dặn dò xong vài câu, anh xoay người rời khỏi, từng trải qua vô số lần đi như thế này, lần này lại cảm thấy như thiếu chút gì. 

Bước đi chạm nhẹ vào miệng, hình như anh vẫn còn có cảm giác, cuối cùng vẫn là dừng lại bước chân quay đầu nhìn lại, nhìn thấy cô đứng ở đó, nhìn anh không chớp mắt, trong ánh mắt chan chứa ý muốn không nỡ, trong hốc mắt chứa đầy lệ.

Nháy mắt kia, Quan Triệt cố gắng kiềm lòng lại, không thể nói rõ đây là cảm giác gì, chính là nông nóng, nghĩ muốn ôm cô một cái.

Nguyễn Hâm Kiều nhìn anh quay đầu, vội vàng hít hít cái mũi, cố nở một nụ cười tươi đối với anh, nhưng mà trên mặt, nước mắt tuôn rơi.

Quan Triệt đã bước lại, ôm cô vào lòng, thở dài một tiếng rất nhỏ không thể nghe thấy.

"Đồ ngốc, khóc cái gì."

"Chỉ là em, không nỡ xa anh..." Nguyễn Hâm Kiều ở trước ngực của anh nhỏ giọng khóc nức nở.

Quan Triệt kiên nhẫn an ủi, cô từ từ bình phục lại, chính mình bắt đầu ngượng ngùng, lau lau nước mắt bảo anh đi nhanh. Quan Triệt sợ cô lại khóc, vẫn đưa cô đến trong nơi phát thanh anh mới bắt đầu đi, mới buông ra cô, qua chốt kiểm tra, cũng không quay đầu lại.

Bóng dáng của anh biến mất trong nháy mắt, mũi Nguyễn Hâm Kiều đau xót, nhất thời lại khóc lên.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!