Chương 34: (Vô Đề)

"Ưhm ~" Nguyễn Hâm Kiều bị nháo tỉnh, đầu óc cùng thân giống bịđình chỉ hoạt động, nặng trịch, từng tế bào đều la lên: "Van cầu người nhắm mắt lại ngủ thêm một lát đi"... Vì thế cô ngoan ngoãn nhắm mắt, khoảnh khắc mí mắt khép lại thấy được khuôn mặt quen thuộc, gọi thầm tên anh: "Tiểu Triệt Triệt..."

Nhóc con nháy mắt: "Xe ô tô là của cục cưng chúng ta sao? Tốt, em cũng thích xe."

"..."

"Kiều Kiều." Quan Triệt lại gọi một tiếng.

Nhóc con cũng thuận theo kêu: "Vợ ơi."

Sắc mặt Quan Triệt không biết phải làm sao: "..."

Nguyễn Hâm Kiều híp mắt rầm rì: "Em buồn ngủ quá..."

"Trở về ngủ tiếp." Quan Triệt nói, ngón tay nhẹ nhàng phủ lên mắt cô.

"Chú không được làm như vậy." Cậu nhóc nói xong, đẩy ra tay anh ra, đưa tay nhỏ bé rất bẩn nâng mặt Nguyễn Hâm Kiều, hôn lên trán cô một cái, "Mỹ nhân đang ngủ chỉ có thể hôn mới tỉnh lại."

"..." Quan Triệt nhíu lông mày, nắm cổ áo của nhóc thả người xuống đất.

"Đừng~" Nguyễn Hâm Kiều đấu tranh vài giây, mở to mắt, đẩy giường ngồi dậy.

Nhóc con dựa vào giường nhìn Quan Triệt cười đắc ý: "Xem đi."

Nguyễn Hâm Kiều đi toilet rửa mặt, nhóc con theo ở phía sau cô, di chuyển ghế nhỏ của mình để đứng bên cạnh cô, đưa khăn của mình cho cô lau mặt, tiện thể cũng tự mình rửa sạch tay.

"Rất ngoan." Nguyễn Hâm Kiều ôm nhóc từ trên ghế, sờ đầu của nó.

"Con trai phải chăm sóc vợ của mình như vậy." Nhóc nói xong, dùng tay sạch của mình nắm tay cô đi ra ngoài.

Đi đến cửa toilet, Nguyễn Hâm Kiều nới tay nói: "Em đi trước đi."

Dường như nhóc con đã hiểu việc gì, nhíu mày, vẻ mặt "Em biết " tươi cười: "Em là một người đàn ông chân chính, sẽ không nhìn lén chị." Nói xong chủ động giúp cô đóng cửa lại.

Quan Triệt đứng ở cửa phòng ngủ chờ, nhìn nhóc đi từ toilet ra lại đến cửa, cảm thấy hiểu rõ. Chỉ là thấy nó canh giữ ở cửa không đi, nhìn chằm chằm vài lần, mở miệng gọi nó: "Lại đây."

Cậu nhóc nhìn anh, suy nghĩ hai giây, mới đi tới: "Chú Quan."

"Ừ."

"Chú gọi con làm gì ạ?" Đợi một chút anh cũng không nói, nhóc con chủ động hỏi.

Hai tay Quan Triệt để ở trong túi, đứng thẳng, cúi đầu nhìn nó: "Viết bài tập xong chưa?"

"Số lượng..." Ánh mắt của nó lẩn tránh, "Chắc là đã viết xong."

Tan học vào ngày thứ sáu, bạn gái mới của nhóc là Đình Đình nói là sẽ giúp nó làm bài tập, nhóc liền đưa sách bài tập của mình cho cô, hẹn sáng mai đến trường sớm một chút, trả lại bài tập cho nhóc.

Vừa khéo Nguyễn Hâm Kiều đi ra từ toilet, Quan Triệt không hỏi lại, dẫn cô xuống lầu.

Ông lão đưa bọn họ đưa tới cửa, cười nói có rảnh hãy đến thường xuyên, cậu nhóc liên tục lôi kéo tay Nguyễn Hâm Kiều, rất thất vọng thở dài: "Ai, chúng ta mới ở cùng nhau hai giờ hai mươi tám phút ba mươi giây, phải chia tay sao? Em rất khổ sở."

Lão tiên sinh nâng tay hướng anh trên đầu tiếp đón: "Tên ranh con này học ai vậy!"

Nhóc không để ý đến ông  của mình, né sang một bên, đưa ánh mắt yêu thương nhìn Nguyễn Hâm Kiều: "Nếu chị nhớ em, trở về bên cạnh em, cánh cửa trong lòng em luôn rộng mở chào đón chị, biết không?"

"..."

Ông lão không thể nhịn được nữa lôi nó đi, Quan Triệt kéo Nguyễn Hâm Kiều đến bên cạnh, cùng chào tạm biệt với ông, lên xe rời khỏi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!