Cuối cùng cũng thực hiện được nguyện vọng gạo nấu thành cơm, cả thể xác lẫn tinh thần của Nguyễn Hâm Kiều thỏa mãn rất lớn, thoả mãn được trong lòng ở Quan Triệt, trên người vẫn còn nóng, trên thái dương và chóp mũi vẫn chút mồ hôi.
Quả thực anh rất dịu dàng, cho dù ngay giây phút kia, cũng không có thô lỗ với cô, ngược lại luôn động viên hôn lên mặt và trán của cô.
Mặc dù động tác của anh rất nhẹ nhàng, vẫn giày vò cô suýt chút nữa chịu không nổi, nhịn không được thét chói tai, còn cấu vào lưng anh vài cái...
Trên người cả hai đều có một lớp mồ hôi, ôm nhau có chút dính, Nguyễn Hâm Kiều lại không chịu buông ra, như thằn lằn mềm yếu nằm bám vào anh, vòng tay qua lưng của anh. dien%dan^^LQD
Quan Triệt đã dần hồi phục, ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn cô.
"Em làm anh bị thương phải không?" Nguyễn Hâm Kiều để mặt chạm vào ngực anh, nhắm mắt lại, nhỏ nhẹ hỏi.
Trên lưng có vài nơi hơi đau, Quan Triệt vẫn nói: "Không có."
"Người khác đều nói, phụ nữ chỉ cần bị đàn ông đưa lên giường, sẽ bị mất giá đó." Mặc dù sự thật là bản thân đưa anh lên giường... Nguyễn Hâm Kiều ngẩng mặt hai bên má vẫn còn ửng đỏ nhìn anh, "Anh thấy thế nào?"
"Sẽ không." Đẩy một ít tóc rối trên trán của cô ra, Quan Triệt bình tĩnh trả lời.
Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ, lại gần hôn vào cằm của anh một cái, lại cười hì hì dùng răng nanh mà cắn.
Ôm nhau nghỉ ngơi một lát, Quan Triệt xuống giường, nhặt áo choàng tắm lên mặc vào người, đi tới phòng tắm.
"Anh bỏ mặc em sao?" Nguyễn Hâm Kiều nghiêng người ngồi dậy, chăn chỉ che khuất nửa cơ thể, tóc đen thả xuống theo vai, hai quả đào nhỏ phía trước lắc lư trong không khí, một phong cảnh tuyệt đẹp, cô lại không biết, còn đưa tay về phía nah, "Em cũng muốn đi tắm."
Quan Triệt quay lại, cố gắng không nhìn tới hình ảnh kia làm cho người ta rất khó kiềm chế, cầm tay cô đang giơ lên.
Nguyễn Hâm Kiều thuận thế đứng lên từ trong chăn, đột nhiên nhận thức được trên người trống trơn không hề che phủ, lại đặt mông ngồi xuống, xấu hổ kéo chăn che đậy mình, lần mò tìm được áo tắm bị đá rất xa, vội vàng mặc vào.
"Được rồi!" Cô đi ra, đỡ cánh tay của anh, rất cẩn thận với ánh đèn dưới chân.
Vốn tưởng rằng ở trong phòng tắm sẽ xảy ra một chút chuyện, không nghĩ tới anh vẫn giữ đúng chừng mực ngồi ở trong lòng mà vẫn không làm loạn, thành thật tắm rửa cho cô, không có chạm vào những nơi không nên chạm.
Bạn trai lễ độ đứng đắn như vậy, $d:3n#đan&le0quy0don cũng không biết là chuyện tốt hay là chuyện xấu, ai.
Chân hơi đau, Nguyễn Hâm Kiều đứng không nổi, tắm rửa chậm chạp và đơn giản, ngay lập tức trở về nằm.
Đến cùng vẫn mệt mỏi, vốn muốn chờ anh quay lại nói chuyện một lát rồi cùng nhau đi ngủ, kết quả nghe được tiếng nước trong phòng tắm, trong chốc lát đã ngủ say.
Lúc tỉnh lại mặt trời đã lên cao, tiếng chuông tiếng ồn ào, người bên cạnh không thấy đâu.
Nguyễn Hâm Kiều di chuyển cơ thể mỏi nhừ, mơ hồ đưa tay lấy điện thoại ở trên đầu giường, bắt máy.
"A lô, xin chào..." Tiếng nói vào sáng sớm sàn sạt, mềm mại có ý trêu chọc người.
Bên đầu kia Quan Hành sợ tới mức thiếu chút nữa là ném điện thoại, vội vàng lấy di động ra nhìn nhìn, số điện thoại này không có sai!
"... Cô là ai?" Anh ngạc nhiên hỏi lại rất cẩn thận.
Suy nghĩ của Nguyễn Hâm Kiều chậm chạp ngỡ ngàng trong hai giây, kịp phản ứng nhanh đây là giọng của Tiểu Quan tổng, lập tức tỉnh táo, bật dậy từ trên giường.
"Tiểu Quan tổng, anh, chào anh..." Hai tay của cô cầm điện thoại, có chút luống cuống liếm môi.
Quan Hành cũng nghe được, kinh ngạc nhưng cảm thấy là nằm trong dự đoán: "Nguyễn Hâm Kiều?" Trở lại vấn đề, anh không kìm chế được vui mừng, ở đầu bên kia nở nụ cười, kéo dài âm thanh cố ý hỏi: "Đây là di động của Quan Triệt sao lại ở chỗ của cô? Sáng sớm..."
Nguyễn Hâm Kiều xấu hổ không biết nói cái gì cho phải, "Anh ấy... Ở toilet."
"Oh ~ là như vậy..." Di^n-Đ&n-L^[email protected]Đ0n Quan Hành cảm thấy thú vị nở nụ cười, lại ôi một tiếng, "Không phải cô quay phim ở thành phố S sao, trở về lúc nào vậy?"
"Tôi còn đang ở thành phố S." Nguyễn Hâm Kiều nhỏ giọng trả lời, cảm thấy bản thân nghe trộm điện thoại của Quan Triệt là không tốt, lại không thể trực tiếp tắt máy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!