Chương 32: (Vô Đề)

Editor: hoa hong som mai

Từng gặp qua một lần, Tùng Hạo còn nhớ rõ danh tiếng vị này ở ngoài gọi là Quan tổng, đi tới trước đưa tay chào anh: "Quan tổng, lại gặp mặt."

"Xin chào." Quan Triệt hơi gật đầu với anh, lễ phép bắt tay, lúc cúi người thì tay đã bị người kia giữ chặt. Nguyễn Hâm Kiều lôi kéo tay anh quơ quơ, xem em a, không nên nhìn người khác, nhìn em.

Tầm mắt Quan Triệt dừng ở trên mặt cô, nhìn hơi nước ở trên trán cô và gàn như là không mở mắt được, sắc mặt đen.

"Sao lại thế này?"

Nguyễn Hâm Kiều giữ chặt anh liền an tâm hơn rất nhiều, "Vừa rồi lúc quay phim bị cà phê trúng vào mắt." Cô bĩu môi nhỏ giọng cáo trạng, "Là Lưu Lan hắt em, thừa dịp lúc em không chú ý, cô ấy là cố ý đó."

"Anh đưa em đi bệnh viện." Quan Triệt đưa tay lau nước mắt cho cô, trước khi rời đi nhìn lướt qua đoàn phim phía sau, ánh mắt thâm thúy khó phân biệt.

"Anh..." Nguyễn Hâm Kiều mông lung chuyển hướng Tùng Hạo, muốn cảm ơn, Tùng Hạo vẫy vẫy tay, cười nói: "Đã có bạn đến thì anh cũng không đi với em, kiểm tra xong nghỉ ngơi thêm hai ngày đi, anh sẽ nói với đạo diễn một tiếng."

Quan Triệt gật đầu với anh: "Cảm ơn."

"Không có gì." Tùng Hạo khách khí cười, đưa tay bỏ vào túi quần, nhìn theo hai người đi vào xe, mới xoay người trở về. Di^n-Đ&n-L^[email protected]Đ0n

Một đường đi Quan Triệt nắm tay Nguyễn Hâm Kiều, tự tay đỡ cô lên xe, giúp cô cài dây an toàn. Nguyễn Hâm Kiều lại xoa mắt, Quan Triệt một tay nâng mặt cô, một tay đỡ mí mắt của cô, ngoài trừ vành mắt đầy nước, nhưng không thấy được vật lạ.

Anh vừa buông tay, Nguyễn Hâm Kiều nháy mắt mấy cái, lại chảy ra dòng nước mắt.

"Nhắm mắt lại nghỉ ngơi một lát." Quan Triệt vòng qua lên xe, hướng đến bệnh viện gần nhất mà đi.

Nguyễn Hâm Kiều ngoan ngoãn nhắm lại mắt, mặt hướng về phía anh, khóe miệng không che giấu được nụ cười."Làm sao đột nhiên anh lại tới đây? Cũng không nói với em trước một tiếng..." Khiến cho cô kinh ngạc?

"Đi công tác, thuận tiện đến nhìn xem." Giọng Quan Triệt thản nhiên nói.

Thì ra là thuận đường a.../Di^n-Đ&n-L^[email protected]Đ0n/ Nguyễn Hâm Kiều vụng trộm méo miệng, "Vậy anh có muốn ở đây vài ngày không? Hôm nay còn có việc sao?"

"Công việc đã xử lý xong rồi."

"Oh..." Nguyễn Hâm Kiều xoay mặt, đè xuống cảm giác mất mát khó chịu trong lòng, tuy rằng là công việc kết thúc mới nhớ tới cô, nhưng có thể nhìn thấy anh cũng đã tốt hơn, quan tâm chi anh vì việc riêng hay do thuận tiện...

Hưởng thụ là tốt rồi, không cần phải nghi ngờ.

Xếp hàng đăng ký mất một ít thời gian, đều là Quan Triệt làm giúp cô. Ở trên xe nghỉ ngơi một lát, ánh mắt đã dễ chịu hơn, có thể thấy rõ đồ vật, cũng không còn chảy nước mắt.

Quan Triệt bảo cô ngồi xuống nghỉ ngơi, Nguyễn Hâm Kiều không chịu, lôi kéo tay anh không tha, đi đâu cũng theo một bước không rời.

May mắn là cà phê không nóng, bắn tung tóe vào mắt cũng không nhiều, không có trở ngại, bác sĩ dùng dung dịch tẩy rửa chuyên dụng giúp cô rửa qua một lần, cho một ít thuốc về mắt, dặn cô chú ý nghỉ ngơi.

Từ bệnh viện đi ra đã đến giờ cơm chiều, Quan Triệt trực tiếpđưa cô đi ăn cơm, nơi là do Nguyễn Hâm Kiều chọn, lúc trước Tùng Hạo giới thiệu cho cô một quán ăn riêng, ở trong một hẻm nhỏ, trước quán không lớn, nhưng còn chưa tới giờ cao điểm, trong quán đã ngồi đầy.

Chỉ còn một cái bàn nhỏ cuối cùng, ở trong góc khuất, hai người chỉ có thể ngồi đối diện, điều này làm cho Nguyễn Hâm Kiều có chút buồn bực, nghĩ sẽ được ngồi cạnh bên anh.

Anh không thích ăn cay, Nguyễn Hâm Kiều không gọi mấy món mà Tùng Hạo giới thiệu, gọi ba món không hạt tiêu là món ăn nổi tiếng của quán.

Đưa thực đơn cho bà chủ, Nguyễn Hâm Kiều thăm dò nhìn nhìn còn có mấy bàn khách chưa có mang đồ ăn lên nhân, hỏi anh: "Anh có đói bụng không?  Chắc đồ ăn phải chờ hơi lâu chút."

"Anh không sao." Quan Triệt không nhìn nơi khác, nâng tay lau khóe mắt ướt  đẫm của cô.

Muốn thu tay về thì bị cô giữ lấy, Nguyễn Hâm Kiều nâng tay anh hôn một cái, cười có chút xấu xa. Quan Triệt bật cười, tùy ý cho cô nắm, cầm ngón tay chơi đùa trong lòng bàn tay.

"Mắt còn khó chịu không?" Anh hỏi lạnh nhạt, đáy mắt lại mang theo sự lo lắng.

Nguyễn Hâm Kiều lắc đầu, nhéo tay anh anh trong lòng bàn tay: "Đã đỡ hơn nhiều, anh đừng lo lắng." Cô cười hì hì, "Nhưng anh làm em đau đó, không thể bởi vì ta không sao thì không quan tâm tới em, biết không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!