Nguyễn Hâm Kiều cúi đầu xem xét, ngực của cô tuy rằng không lớn, nhưng tốt xấu cũng còn có cái quả đào nhỏ, hình dạng rõ ràng như vậy, đối với anh không có chút sức hấp dẫn nào sao? qaq
Không kềm chế được đau khổ, đang muốn nâng tay sờ quả đào nhỏ, Quan Triệt đẩy cửa phòng ngủ bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn qua.
Nguyễn Hâm Kiều vội vàng đưa tay cao hơn, vén tóc.
Quan Triệt đứng yên, ánh mắt làm cho người ta đoán không ra.
Đoán không ra liền không đoán nữa, Nguyễn Hâm Kiều chạy chậm đến trước mặt anh, hé miệng cười. Anh không hé răng, cô liền nhẹ nhàng mở miệng: "Học trưởng, em có thể ngủ cùng với anh không?" Lúc nói chuyện mắc cỡ ngại ngùng, ngượng ngùng lại có chút lớn mật.
Ánh mắt Quan Triệt hơi đen, một lát sau, tay nắm trên cửa buông lỏng, Nguyễn Hâm Kiều dùng tay áo che mặt cười trộm, cẩn thận nhấc chân đi vào cửa.
Phòng ngủ của anh so với phòng khách thì lớn hơn rất nhiều, nhưng phong cách rất hòa hợp, kết hợp trắng và xám rất đơn giản nhưng cũng đầy nghệ thuật.
Giường cùng cách vách giống nhau như đúc, rất rộng, hai người cùng ngủ vẫn rộng rãi. Dưới giường trải thảm màu xám tro, Nguyễn Hâm Kiều đi chân trần bước lên, quay đầu nhìn anh cười.
Quan Triệt đi tắt đèn trở về, vừa khéo người quay về phía cửa, không có nhìn đến cô. Anh chậm rãi đi đến bên giường, dáng vẻ lạnh nhạt thong dong như trước: "Ngủ đi."
Nguyễn Hâm Kiều trèo lên giường, chui vào trong chăn, di chuyển vào bên trong, một cái giường rất to, cô chỉ chiếm một diện tích nho nhỏ, chăn che khuất nửa bên mặt, chỉ chừa ra một đôi mắt, ánh mắt trong suốt chờ anh.
Quan Triệt thuận tay ấn đèn ngủ, vén một góc chăn đi vào nằm.
Vừa mới nằm xong, người bên trong liền trở mình một cái lăn đến trong lòng anh, bộ dạng mềm yếu nho nhỏ, làm cho tâm người ta không khỏi nảy sinh ý muốn bảo vệ.
Do ở trong bóng đêm, cả hai không nhìn thấy ánh mắt của đối phương, Quan Triệt không có cảm thấy khó chịu, nhẹ nhàng ôm cô, cúi đầu khẽ hôn lên trán của cô.
Nguyễn Hâm Kiều gần như là bị dìm chết trong sự dịu dàng, mặt dán ở trong ngực của anh cọ xát, thỏa mãn nhắm mắt lại: "Học trưởng, ngủ ngon."
"Ngủ ngon..."
Thói quen một người chiếm giữ một giường, bên cạnh nhiều thêm một người, Nguyễn Hâm Kiều có chút không chịu được, khi ngủ có chút rối loạn, vài lần sợ nóng đẩy anh ra, bản thân lăn qua một bên, mơ màng nhớ lại người bên cạnh là Quan Triệt, lại nhanh chóng quay trở về, ôm một cánh tay của anh.
Quan Triệt luôn ngủ không sâu, cô vừa động, anh sẽ tỉnh lại, vài ba lần bị đánh thức, vẫn vậy không có mất đi tính nhẫn nại. Cô xoay người đi, anh liền giúp cô đắp chăn; cô xoay trở về, rất tự nhiên đưa tay ôm, vỗ nhẹ lên lưng cô hai cái, giống như dỗ đứa nhỏ.
Tất cả những chuyện này Nguyễn Hâm Kiều đều không biết, buổi sáng mở mắt ra thì ánh nắng chiếu rực, phát hiện bên cạnh không có người, vì không thể tỉnh lại ở trong lòng anh mà thất vọng không thôi.
Tìm mọi nơi mà không thấy người, nhìn thời gian mới hơn bảy giờ, Nguyễn Hâm Kiều bĩu môi bò lại trên giường, ôm gối đầu của anh vào trong ngực. Phía trên còn lưu giữ hương vị trên người anh, Nguyễn Hâm Kiều cọ cọ mặt, ôm lăn một vòng.
Vài phút sau, bỗng nhiên bên ngoài có động tĩnh, Nguyễn Hâm Kiều ngồi dậy, hai lỗ tai cẩn thận nghe ngóng, vui mừng nhảy xuống giường, chạy tới cửa lại quay trở về, mang đôi dép lê to lớn.
Dường như anh mua không ít đồ, Nguyễn Hâm Kiều chạy tới, khom người xem.
Quan Triệt lập tức nghiêng đầu, vừa khéo nhìn thấy một nơi không nên xem, lại yên lặng dời mắt, lấy ra một đôi dép lê màu hồng nhạt, đã mất nhãn. Cô rất tự giác đi qua ngồi xuống, đi vào, kích cỡ rất vừa vặn.
Ngoài ra còn có một bộ quần áo mới, một cái váy hở vai màu hồng phấn pha chút sắc vàng ở chân váy, Nguyễn Hâm Kiều di một tiếng: "Làm sao mà anh biết em thích mặc loại này vậy?"
Quan Triệt không trả lời, anh chính là cảm thấy bờ vai và xương quai xanh của cô rất đẹp, mặc vào rất xinh.
Màu sắc và kiểu dáng của váy đều làm cho Nguyễn Hâm Kiều vui vẻ, chẳng qua...
Nhìn gói to phía dưới là bộ nội y ren màu trắng, thậm chí còn xếp quần cùng màu cho an toàn, Nguyễn Hâm Kiều xấu hổ lúng túng không thôi, ảo não cầm lấy ôm vào trong ngực, đỏ mặt chạy về phòng ngủ.
Anh lại còn biết cô mặc cỡ nhỏ nhất, rất mất mặt!
Quan Triệt cũng có chút ngượng ngùng, anh cũng là lần đầu tiên làm loại chuyện này, sáng sớm mọi cửa hàng đều không mở cửa, mất chút công sức mới mua được.
Vốn là cũng cảm thấy không sao, vẻ mặt trước mặt người bán hàng rất bình tĩnh tự nhiên, chính là nhìn đến bộ dáng thẹn thùng của cô, bản thân cũng bắt đầu cảm thấy xấu hổ.
Thay xong quần áo, Nguyễn Hâm Kiều dùng mấy thứ đồ vật đơn giản trong túi để trang điểm, lúc đi ra mặt vẫn hồng hồng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!