Quan Triệt đi từ phòng xuống phía dưới, vừa khéo gặp phải Tưởng Du đang đi rót nước, nhìn anh thay đổi một thân quần áo ăn mặc ngay ngắn chỉnh tề, buồn bực nói: "Muốn đi ra ngoài sao? Đều đã trễ thế này..."
"Hiện giờ có chút có chút việc."
"Gọi lái xe đưa con đi, uống nhiều rượu như vậy, đừng lái xe." Tưởng Du dặn dò một câu, liền trở về phòng.
Quan Triệt gật đầu, cài xong nút áo ở cổ tay, xuống lầu.
Từ Thanh Xuyên đi đến nhà ở đường Tân Bình, đi xe mất 30 phút, khoảng thời gian này đi qua rất nhiều lần, trên đường đi qua vài ngã đường gần như là muốn thuộc lòng.
Quan Triệt dựa vào phía sau nghỉ ngơi, trong lúc đi có mở mắt ra vài lần, phát hiện còn có một đoạn đường mới, lại nhắm mắt.
Gió đêm có chút lạnh, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều lại một mảnh nóng bỏng, cao hứng phấn chấn chạy đến bên ngoài đợi một lát, bị gió thổi không chịu được, lại chạy về.
Trong khoảng thời gian chờ đợi không nhịn được lại gọi điện thoại cho Quan Triệt, hỏi anh đã đến đâu, bản thân cũng rất nhanh sắp trở thành cương thi.
Quan Triệt trả lời khoảng năm phút nữa sẽ đến, Nguyễn Hâm Kiều cũng rất vui vẻ tắt điện thoại, vội đến bên cạnh tường xem ảnh phản chiếu chỉnh lại tóc, ở dưới ánh đèn vòng vo vài vòng, tìm được một góc độ phản chiếu ảnh đẹp nhất, vỗ vỗ váy, đưa tay ra phía sau lưng, kiễng chân ngóng trông.
Quan Triệt vừa tiến đến liền nhìn thấy cô dưới ánh sáng rực rỡ màu cam, với một dạng quần áo cổ xưa màu đen qua đầu, kiểu dáng rất đơn giản, không có trang sức gì, cổ áo là hình cuộn sóng, giữa nét tao nhã mang theo vài phần hoạt bát.
Ngọn đèn ấm áp, cô tươi cười rất ngọt, một màn ôn nhu như vậy rất khó khiến cho lòng người không rung động.
Quan Triệt lững thững đi tới, ý nghĩ mãnh liệt muốn ôm cô vào lòng.
Anh bước đến cách hai thước, Nguyễn Hâm Kiều đã không chịu nổi tâm bắt đầu ngứa, nhón chân đi khập khiễng, nhanh chóng đi về phía trước.
Cơ thể ấm áp mềm mại va chạm vào trong lòng, Quan Triệt giang hai cánh tay đón được, chớp mắt trong lòng bị một loại cảm giác thỏa mãn kỳ diệu chiếm cứ, giống như tất cả áp lực và mệt mỏi trong một ngày đều cùng tan biến.
Ôm vài giây, Quan Triệt thả lỏng cánh tay, nắm tay Nguyễn Hâm Kiều, dắt cô đi vào thang máy.
Bàn tay của anh so với cô thì lớn hơn nhiều, Nguyễn Hâm Kiều rất vui vì cảm giác tay bị anh nắm trong tay, khóe miệng liên tục nhếch lên, đứng tựa bên anh, nghiêng đầu, dán vào cánh tay anh.
Những con số trong thang máy không ngừng gia tăng, tim Nguyễn Hâm Kiều đập càng lúc càng nhanh, tiếp theo, có phải thật sự có thể phát sinh chút gì đó hay không?
Lúc đứng trước cửa mở khóa, Nguyễn Hâm Kiều từ sau đưa đầu thăm dò, nhỏ giọng hỏi: "Em có thể chuyển vân tay của mình vào đây không?" Quan Triệt nghiêng đầu nhìn qua, cô lại cười hì hì bổ sung, "Em sẽ không trộm đồ của anh đâu."
Muốn trộm cũng là trộm người...
Quan Triệt không nói, mở khóa mật mã ra làm vài thao tác, nói với cô: "Đưa tay qua đây."
Nguyễn Hâm Kiều vội vàng đưa ra ngón trỏ, đặt trên cửa sổ hiện mật mã.
Sau khi cài đặt thành công, Nguyễn Hâm Kiều lập tức dùng vân tay của mình thử một lần, tràn ngập phấn khởi mở cửa vào nhà. Quan Triệt đi vào ở phía sau cô, đi vào cửa.
"Lạch cạch ——" một tiếng vang nhỏ, lỗ tai Nguyễn Hâm Kiều dựng thẳng, đứng bất động tại chỗ, có một luồng nhiệt chạy lên cổ.
Trời a bắt đầu phải làm sao bây giờ!
Rất xấu hổ rất thẹn thùng chờ mong anh!
Quan Triệt xoay người lại, cũng chần chờ.
Sau khoảnh khắc do dự, anh đi vào phòng khách, mở TV.
Nguyễn Hâm Kiều yên lặng cùng đi qua, ngồi xuống bên cạnh anh, hai người cùng xem tivi phát quảng cáo, trầm mặc.
Rất xấu hổ.
Muốn làm một chút chuyện gì đó không tầm thường nhưng không biết làm sao lại bắt đầu lúng túng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!