Mấy vị này rõ ràng là trưởng bối của Quan Triệt, hơn nữa quan hệ không phải là nhỏ, Nguyễn Hâm Kiều vội vàng điều chỉnh lại tư thế, hướng tới các vị từ trong thang máy đi ra cúi chào một cái. Quan Hòa Quang đi ở phía trước mặt, vẻ mặt rất nghiêm túc liếc nhìn cô một cái, gật đầu.
Quan Triệt đưa Quan ba cùng vài vị đổng sự lên xe, mới phát hiện Nguyễn Hâm Kiều không cùng đi ra. Một lần nữa anh trở lại đại sảnh, đúng lúc ngay cầu dao điện ở trên tường tìm được người —— cả người dán tại mặt trên, vẫn không nhúc nhích.
Quan Triệt đưa cô xuống, vẻ mặt Nguyễn Hâm Kiều là một dạng đáng thương: "Có phải là dáng vẻ của em rất dọa người?"
"Không có." Bộ dạng của anh nghiêm chỉnh trả lời.
Thật là một chút cũng không dỗ được người mà...
"Đó là ba anh sao? Người dẫn đầu phía trước..." Nguyễn Hâm Kiều dè dặt cẩn thận hỏi.
Quan Triệt không có biểu cảm gì "Ừ" một tiếng.
Quả nhiên a... Nguyễn Hâm Kiều cực kỳ ảo não, lần đầu tiên gặp mặt ba chồng đại nhân lại là như vậy, rất thất bại ô ô...
"Dáng vẻ của anh và ba anh rất giống nhau aha ha." Cô cười gượng hai tiếng, gặp Quan Triệt vẫn là vẻ mặt nghiêm túc, thu hồi mọt chút ý cười miễn cưỡng, cuối đầu xuống nhìn các ngón tay, than thở nói: "Sớm biết thế trước hết sẽ gọi điện thoại cho anh."
Muốn cho anh một sự ngạc nhiên, kết quả chính mình lại bị tràng kinh sợ.
"Ăn cơm chưa?" Quan Triệt không tiếp tục đề tài kia, dẫn cô đến bãi đỗ xe.
Nguyễn Hâm Kiều giống con thỏ bị giật mình quá độ, một tấc cũng không rời theo phía sau mông anh, giậm những bước chân nhỏ: "Chính là tìm anh cùng nhau đi ăn cơm."
Vì gặp nhau hoàn toàn ngoài dự đoán, hai người đều không có tâm trạng ăn cơm. Nguyễn Hâm Kiều rất sợ hãi bản thân mình để lại ấn tượng không tốt trong tương lai cho ba chồng, càng sợ hãi là Quan Triệt vì cô đột nhiên xuất hiện ở trước mặt Quan ba sẽ tức giận.
Cô còn chưa kịp xác định tình cảm của anh đối với mình, trong tình trạng mơ hồ như như vậy, gặp ba chồng tương lai dường như hơi sớm, chưa kể đến việc không có chuẩn bị trước về ngoại hình.
Nguyễn Hâm Kiều liên tục thở dài, đang ăn hải sản cũng không cảm thấy mùi vị.
Thực ra mấu chốt quan trọng nhất là thái độ của Quan Triệt.
Anh vẫn là như trước kia nói chuyện rất ít, mặt đen không có biểu cảm, ánh mắt thâm thúy, không để lộ cảm xúc gì ra ngoài, nhưng Nguyễn Hâm Kiều cảm thấy anh có chút không yên lòng. Có lẽ là do cô nghĩ nhiều.
Buổi tối Quan Triệt đưa cô về nhà, Nguyễn Hâm Kiều không có hoạt bát nhiệt tình như ngày xưa, có vẻ an tĩnh hơn rất nhiều, xuống xe vẫy tay với anh hẹn gặp lại, lại không có mượn cơ hội hôn anh.
Quan Triệt vẫn như trước nhìn cô lên lầu mới rời khỏi, lái xe quay về nhà.
Tưởng Du đã ăn qua cơm chiều, đang ăn hoa quả và xem phim Hàn, thấy anh một người trở về, ngạc nhiên nói: "Không cùng với ba con và bọn người họ ăn cơm sao, thế nào trở về trước? —— hôm nay mua dâu tây, rất tươi mới, con nếm thử đi."
"Có hẹn với bạn." Quan Triệt giải thích một câu, ngồi vào trên sofa, ngắt một trái dâu tây bỏ vào trong miệng, mùi vị ê ẩm ngọt ngào tràn ngập đầu lưỡi.
Tưởng Du cũng không hỏi nhiều, xem sắc mặt anh không quá thoải mái, khuyên nhủ: "Mệt mỏi thì trở về phòng ngủ đi."
Quan Triệt đứng lên: "Mẹ cũng sớm nghỉ ngơi một chút."
Tưởng Du thuận miệng lên tiếng, cầm dâu tây tiếp tục xem tivi: "Ừ, mẹ chờ ba con trở về."
Trở về phòng tắm, tắm rửa bằng nước ấm, mở mắt rồi nhắm mắt, nước bốc hơi sương phả vào mặt hiện ra khuôn mặt nhỏ nhỏ trắng trắng, hoặc giận dữ hoặc cười, còn có hôm nay lông mày có chút ưu sầu.
Quan Triệt lau mặt, tắt nước đi.
Mặc vào áo ngủ đi ra, nhìn di động, có một tin nhắn chưa đọc:
—— học trưởng, anh giận em sao? t^t
Anh không thường động vào điện thoại để nhắn tin, trực tiếp lấy điện thoại gọi lại.
Sau khi kết nối, truyền đến thanh âm mềm yếu của cô: "Học trưởng, anh về nhà sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!