Chương 27: (Vô Đề)

Sáng sớm chú Bằng cùng Cường Tử bày ra xe bánh nhà mình đến bệnh viện đón người, Cường Tử còn ở công viên trong tiểu khu hái được hai đóa hoa, cho Nguyễn Hâm Kiều cùng Nguyễn ba một người một cái.

"Chú Bằng, chân người còn đau không?" Nguyễn Hâm Kiều cùng lão ba ngồi ở phía sau, cầm hoa hỏi, "Ngày hôm qua mắc mưa lâu như vậy, có bị cảm không? Còn có Cường Tử?"

Cường Tử ngồi ở ghế phụ của xe, trong túi lấy ra một khối sôcôla cho cô: "Em tuổi trẻ, thân thể rất tốt, không có việc gì! Ba em bị bệnh cũ, ngày hôm qua dán thuốc dán, ông nói không tốt, còn nói buổi chiều muốn ngâm nước nóng. Kiều Kiều, chị cũng đi ngâm một hồi đi, hơi ẩm."

"Chị không đi."

Nguyễn Hâm Kiều chu miệng, quan hệ của cô cùng Quan Triệt bây giờ đột nhiên tăng mạnh, nói không chừng ngày nào sẽ tương thân tương ái, đến lúc đó cởi áo một thân lửa quanh người, cũng không tốt đẹp lắm.

"Không đi thì không đi," Cường Tử thở dài, "Con gái các người đều muốn xinh đẹp không uổng phí, không giống như lão già thô lỗ chúng tôi."

Nguyễn ba cùng chú Bằng đều vui vẻ, Nguyễn Hâm Kiều cười cầm hoa gõ trên đầu nhóc một cái: "Nhóc cũng có tay có chân, còn là đàn ông."

Cường Tử hơi nhức đầu, chính mình cũng cười cho vui.

Nửa ngày, dường như Cường Tử chợt nhớ tới cái gì, vỗ đùi ôi một tiếng, quay đầu hỏi cô: "Chú Quan ngày hôm qua làm gì a, giống như rất có biện pháp."

Nguyễn ba vừa nghe liền xoay đầu qua, nhìn ngoài cửa sổ, nhưng chú Bằng tò mò hỏi: "Cái gì chú?"

Nguyễn Hâm Kiều nhìn vẻ mặt kháng cự của lão ba, cân nhắc giải thích nói: "Là một người bạn của con, ngày hôm qua giúp đỡ rất nhiều, may mắn có anh mới tìm được ba con."

Chú Bằng nga một tiếng, lại kể lể Cường Tử: "Bạn của chị con, làm sao con có thể gọi là chú, đứa nhỏ này thế nào lại không hiểu lễ phép như vậy."

"Con nhìn anh cảm thấy tuổi rất lớn, đoán chừng so với ba chỉ kém vài tuổi."

Nguyễn Hâm Kiều vụng trộm trừng mắt nhìn Cường Tử: "Nào có, anh cũng mới ba mươi thôi mà!"

"Phải không." Cường Tử giống như kinh ngạc, "Vậy dáng vẻ của anh ta cũng quá già đi, nhìn cứ nghĩ là bốn mươi rồi đó."

"Cường Tử!" Nguyễn Hâm Kiều nóng nảy, đấm một quyền ở trên vai nó.

Hình như cô là thật sự tức giận, Cường Tử bĩu môi, không hé răng.

Bao nhiêu thôi thì chú cũng nghe ra chút mùi vị, cũng trừng mắt nhìn Cường Tử, thừa dịp lúc xe dừng lại chờ đèn đỏ, quay đầu dùng khẩu hình miệng hỏi Nguyễn Hâm Kiều: "Lần trước mua dưa hấu cho người kia?"

Nguyễn Hâm Kiều gật gật đầu.

Chú Bằng liền nở nụ cười, đưa tay vỗ đầu Cường Tử một cái, sau đó lại cười hề hề hỏi Nguyễn Hâm Kiều: "Anh ta bao nhiêu tuổi?"

"Ba mươi mốt." Nguyễn Hâm Kiều nhỏ giọng trả lời.

"A, kia rất tốt, chững chạc."

Cường Tử lại không nín được xen mồm: "Ba xem, bốn bỏ năm lên cũng không phải là bốn mươi sao."

Nguyễn Hâm Kiều tức giận quăng hoa đến trên đùi nó: "Em không cần nói với chị!"

Vốn lão ba không quá vừa lòng cô cùng Quan Triệt, buổi sáng đến bệnh viện chào hỏi, cô trả lời nói cô thích Quan Triệt, Quan Triệt hẳn là cũng thích cô, Nguyễn ba lại nói: "Làm sao mà con biết? Có lẽ chính là nhà người ta gia giáo tốt, đối với ai đều thân thiện như vậy?"

Nguyễn Hâm Kiều liền nói không ra lời, cũng không thể nói chính cô có thể cảm nhận được anh thích cô.

Nói ra, có lẽ mỗi người đều cho rằng cô quá chung tình nên ảo tưởng.

Chú Bằng trực tiếp đưa hai người đến chính nhà mình, thím Bằng ở nhà bận việc hết buổi sáng, chuẩn bị không ít đồ ăn, nói là chúc mừng tất cả mọi người đều bình an.

Thực ra Nguyễn Hâm Kiều còn có cảm giác như cả người nhũn ra, uống chút trà nóng nghỉ ngơi một lát, bỏ chạy đi vào phòng bếp giúp đỡ thím Bằng.

Cường Tử nói nói mấy câu không ai để ý, trở về phòng chơi trò chơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!