Chương 25: (Vô Đề)

Rốt cuộc thì cuộc họp hội đồng quản trị cũng kết thúc, Quan Hòa và Quan Triệt một trước một sau đi ra, thư ký Kim chờ ở bên ngoài cung kính cúi chào, báo cáo nói: "Chủ tịch, máy bay của đổng sự Tiết đã hạ cánh bốn mươi phút trước, dự tính là qua nửa giờ thì có thể vào đến thành phố."

Quan Hòa xoay người, nói với Quan Triệt: "Con trở về chuẩn bị một chút, mười phút sau xuất phát."

Quan Triệt lên tiếng, quay về văn phòng dưới lầu.

"Boss," Tào Kiến vừa mới cất điện thoại, sắc mặt ngưng trọng, hạ giọng nói, "Kiều Kiều bên kia xảy ra chút chuyện..."

Sắc mặt Quan Triệt ngưng trọng, chỉ nghe anh nói tiếp: "Ba của cô phát bệnh, lúc ba giờ chiều phát hiện không thấy người đâu, cô cùng hàng xóm xông vào màn mưa tìm mấy giờ, đến bây giờ cũng không tìm thấy."

"Cô ấy ở đâu?"

"Cô ấy vừa mới tới văn phòng tìm anh, trước tiên tôi để cho tiểu Trịnh dẫn bọn họ đi báo án với cảnh sát. Nhưng thủ tục rườm rà, tiểu Trịnh đang ở cùng bọn họ làm thủ tục." Tào Kiến nói.

Nhìn di động quả nhiên có tới hơn mười cuộc gọi nhỡ từ Nguyễn Hâm Kiều, Quan Triệt nhăn mày, đưa tập hồ sơ trong tay giao cho Tào Kiến: "Bên cảnh sát để tự tôi đi qua, anh liên lạc với cục giao thông, nhanh chóng kiểm tra giám sát những tuyến đường lân cận, xem có manh mối hay không."

Dứt lời xoay người đi nhanh rời khỏi.

Quan Hòa mang theo thư ký Kim đi ra từ văn phòng, vừa khéo đụng Quan Triệt cũng đang đi ra ngoài, sắc mặt của anh vẫn như thường ngày, bước chân lại có chút vội vàng.

"Ba," Quan Triệt thành thật nhận lỗi nói, "Bây giờ có chút chuyện, cần con phải đi xử lý, ngày khác con lại tới nhận lỗi với bác Tiết."

Biết anh luôn có chừng mực, Quan Hòa cũng không có trách cứ, chỉ nâng đuôi lông mày, hỏi: "Việc tư?"

Quan Triệt đáp phải.

Quan Hòa liền gật gật đầu: "Con đi đi."

Anh xoay người rời khỏi, Quan Hòa khoanh tay đứng, liên tục nhìn anh đi vào thang máy. Thư ký Kim ở một bên cười nhẹ hai tiếng, như nói chuyện với bạn bè: "Khó thấy được lúc nó lo lắng như vậy, sẽ không phải là đối tượng chứ?"

Quan Hòa cũng khẽ cười, thế nhưng sắc mặt có chút thoải mái.

Chạy xe tới cục công an, Quan Triệt vừa vào cửa, liền nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều một thân chật vật ngồi ở trong đại sảnh, tóc cùng váy đều ướt hết, trên chân trắng nõn là một đôi dép lê con thỏ màu hồng phấn, giờ phút này đã đầy nước bùn. Cô cúi mặt vào trong lòng bàn tay, thân thể vừa kéo vừa kéo, nhỏ giọng khóc.

Bên cạnh là một thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, vừa đen vừa gầy, quần áo trên người cũng ướt đẫm, ôm lấy vai cô, vỗ nhẹ an ủi.

"Boss..." Tiểu Trịnh ở bên trong giúp đỡ làm thủ tục vừa khéo đi ra, nhìn thấy Quan Triệt vội vàng bước nhanh tới, nhanh chóng nói đơn giản chuyện tình mà rõ ràng báo qua một lần.

Lông mày Quan Triệt nhếch lên, ánh mắt nhìn về phía bên kia.

Nguyễn Hâm Kiều nghe được tiếng la của tiểu Trịnh, lập tức ngẩng đầu lên, tóc mái lộn xộn, trên mặt là một mảnh chật vật, giống như một con mèo nhỏ.

"Quan Triệt!" trong ánh mắt đầy nước đột nhiên sáng hẳn, cô đứng dậy chạy tới, một đầu chui vào trong lòng anh, gắt gao nắm chặt quần áo của anh, khóc càng lớn.

Lúc cô chạy tới Quan Triệt liền mở rộng cánh tay, một tay vòng ôm cô, một tay ấn đầu cô vào trong ngực.

"Không thấy ba em đâu..." Mặt cô chôn ở trong ngực anh, nức nở nói, "Em đã đi tìm rất nhiều nơi, không tìm thấy người..."

"Tôi biết." Rất nhanh trên người đã bị ướt bởi quần áo của cô, Quan Triệt lại không thèm để ý, ôm chặt thân thể hơi phát run của cô, thấp giọng an ủi, "Tôi ở nơi này."

Sự có mặt của anh giống như là một viên thuốc an thần, tuy rằng hiện tại không dừng được khóc, Nguyễn Hâm Kiều đã không còn kích động như vậy, giống như chỉ cần anh ở bên, mọi chuyện đều không cần lo lắng.

Cường Tử cũng đi lại, nghi ngờ đánh giá Quan Triệt: "Chú là?"

Nguyễn Hâm Kiều vội vàng chui ra từ trong lòng Quan Triệt, thay đổi sắc mặt, giải thích cho Cường Tử: "Anh là bạn của chị, họ Quan."

Cường Tử nga một tiếng, gọi anh: "Chú Quan."

"..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!