Chương 24: (Vô Đề)

Có lẽ là vì chuyện này mà Quan Triệt tự mình dặn dò, Nguyễn Hâm Kiều đi vào đại sảnh, phía trước có một cô gái chủ động đi qua đây, một mạch dẫn cô vào thang máy, hơn nữa ở bên ngoài chào nửa người một cái, thái độ rất cung kính.

Đây là cách đối với với người quen của tổng giám đốc sao? Nguyễn Hâm Kiều cố gắng cười hòa nhã dễ gần một chút, hướng cô khoát tay. 

Cách thời gian đi làm còn sớm, nhưng tổng giám đốc là người ở cương vị rất cao, có sắp xếp trật tự trong công việc. Trong lòng Nguyễn Hâm Kiều không khỏi cảm động, Quả nhiên không thể lấy không khoảng lương cao, ông chủ tới sớm, mọi người sẽ tới sớm hơn so với ông chủ.

Tào Kiến có một phòng làm việc độc lập, ngay bên cạnh Quan Triệt, vừa vặn đi ra hướng cà phê, nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều, theo bản năng liếc mắt về phía văn phòng.

"Kiều Kiều?"

"Buổi sáng tốt lành, Tào ca ca." Nguyễn Hâm Kiều cười tủm tỉm chào hỏi, đi đến bên cạnh anh, trong tay là cặp lồng cơm lung lay.

Tào kiến biết ý, mím môi cười.

"Nguyễn tiểu thư." Âm thanh khí thế của thư ký Hướng vang lên ở phía sau, Nguyễn Hâm Kiều le lưỡi trợn trừng mắt, khi quay đầu đã thay thành khuôn mặt tươi cười.

"Buổi sáng tốt lành."

Thư ký Hướng không nhìn vẻ mặt tươi cười của cô, tầm mắt đảo qua cặp lồng cơm trong tay cô, khóe miệng nhếch lên châm chọc."Hiện tại là thời gian làm việc, phiền ngài đến thăm người thân thì đợi ở bên ngoài phòng nghỉ mà chờ." Tiếp theo chuyển hướng về phía Tào Kiến, mỉm cười, "Trợ lý Tào, ngài nói đi."

Đây là hiểu lầm Nguyễn Hâm Kiều tới tìm anh sao? Tào Kiến nhẹ nhàng nhíu mày: "Vấn đề này, không bằng cô tự mình đi vào hỏi boss."

Sắc mặt thư ký Hướng lập tức thay đổi, nhíu mày nhìn chằm chằm Nguyễn Hâm Kiều, ánh mắt mang theo hoài nghi.

Nguyễn Hâm Kiều đang muốn mở miệng nói cái gì, sau lưng đột nhiên vang lên tiếng động rất nhỏ, cô quay đầu, cửa văn phòng đã mở. Quan Triệt đứng ở nơi đó, lạnh nhạt quét mắt quanh mọi người, gọi cô giống gọi con chó nhỏn: "Lại đây."

Nguyễn Hâm Kiều nhẹ nhàng chào Tào Kiến, lập tức đi qua hướng của Quan Triệt, thư ký Hướng không xen vào nữa mà thay đổi sắc mặt.

"Em tới lúc nào a?" Nguyễn Hâm Kiều ngồi trên sofa, cẩn thận mở cặp lồng cơm.

Quan Triệt ngồi phía đối diện với cô, yên lặng nhìn cô."Vừa đến vài phút."

"Tại sao em lại không thấy xe của anh? Em luôn đợi ở cửa a." Nói xong lại nhớ tới, mười phút trước hình như có một chiếc Maybach chạy qua, cô luôn ngồi đợi xe Bingley, không để ý. Nguyễn Hâm Kiều quyết miệng, có chút mất hứng, "Anh không thấy em hay là cố ý không để ý tới em?"

"Không thấy."

Nguyễn Hâm Kiều biết anh là người như thế nhất định không nói dối, liền than thở nói: "Em là mỹ nữ xinh đẹp như vậy đứng ở đó mà anh không thấy, ánh mắt thật sự là không tốt."

Quan Triệt sờ cái trán, biểu cảm có chút bất đắc dĩ.

Bánh nướng xốp, bánh bao chiên, súp tôm, Nguyễn Hâm Kiều mang gì đó cũng không nhiều lắm. Thực ra cô biết trước khi Quan Triệt ra khỏi nhà khẳng định đã ăn bữa sáng, dù sao anh nghỉ ngơi nhưng giống với người già luôn có quy luật.

Nhưng mặc kệ nó, chính là muốn tìm cớ đến nhìn anh. Anh không từ chối, nhất định cũng có ý muốn gặp cô như vậy, hừ.

Nguyễn Hâm Kiều dọn thức ăn xong, đưa cho anh một đôi đũa, cố ý giải thích một câu: "Mới."

Quan Triệt nhận chiếc đũa, yên lặng ăn.

Nguyễn Hâm Kiều nằm sấp trên một cái bàn, chống cằm nhìn anh, trên mặt mang theo ý cười mật ngọt say mê.

Tầm mắt của cô sáng rực, Quan Triệt cũng ăn thoải mái như trước, nhưng thật sự anh rất nể mặt, không lãng phí dù một ít, tất cả đều ăn sạch.

Cái bánh bao cuối cùng, hắn gắp lên, Nguyễn Hâm Kiều cọ một chút đưa đầu qua: "Cho em."

Sau đó hé miệng chờ.

Quan Triệt dừng một chút, chiếc đũa thay đổi phương hướng, cẩn thận đưa tới bên miệng của cô.

Nguyễn Hâm Kiều cố ý chỉ cắn một ngụm nhỏ, nhai cũng rất chậm, Quan Triệt liên tục nhẫn nại giơ tay, chờ cô từ từ ăn xong, mới bỏ đũa xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!