Chương 23: Dung túng

Tài xế xe lớn rất chuyên nghiệp, ở phía trước chăm chú lái xe, hai tai không nghe thấy chuyện phía sau.

Không khí ở phía sau xe giống như bình thường hai người vẫn ngồi song song với nhau có chút cứng ngắc, sắc mặt Nguyễn Hâm Kiều xấu hổ và giận dữ cuối cùng cũng tan biến, ánh mắt Quan Triệt thâm thúy khóa chặt cô, thanh âm nặng nề hỏi: "Cô nói cái gì?"

"Em không nói chuyện!" Nguyễn Hâm Kiều ôm mặt mình dối người.

Quan Triệt không lên tiếng nữa, thật lâu sau, đưa tay khẽ vuốt sau đầu cô một chút. Nguyễn Hâm Kiều vụng trộm ngắm anh theo khe hở ở giữa, thấy anh đã quay đầu đi, trên mặt như là mang theo ý cười, nhẹ nhàng thở ra, cũng nhịn không được giơ khóe miệng.

Có một thành ngữ là "Được một tấc lại muốn tiến một thước", dùng để hình dung Nguyễn Hâm Kiều, nhưng lại rất thích hợp.

Lái xe dựa theo chỉ thị của Quan Triệt, chạy xe đậu ngay dưới lầu nhà Nguyễn Hâm Kiều gia dưới lầu, cô cùng Quan Triệt nói hẹn gặp lại, dặn dò anh  trở về sớm nghỉ ngơi, lúc này mới mở cửa xe đi ra.

Quan Triệt nhìn cô mở cửa xe phía trước ngừng một chút, lại xoay trở về, trong dự kiến bổ nhào về phía anh, hôn lên gò má phải của anh một cái.

"Ngủ ngon!" Tập trung mười phần khí lực toàn thân, nhảy xuống xe chạy đi, quên đóng cửa xe.

Cũng như lần trước, đánh lén thành công hưng phấn nghĩ là đang trên mây.

Quan Triệt nhìn bóng dáng lanh lợi của cô biến mất ở hành lang, đợi một lát, mới đóng cửa xe, nói địa chỉ cho người lái xe.

Nhịp tim bên phải còn nhảy dựng, nghĩ đến chính mình vừa mới bị cô tấn công chỉ trong nháy mắt, theo bản năng nắm lấy tay vừa rồi, Quan Triệt cầm tay, bất đắc dĩ giật giật khóe miệng.

Đoán chừng là tránh không khỏi.....

Nguyễn Hâm Kiều đúng là vẫn bị lão ba đuổi ra đi làm việc.

Hứa là ngày nào đó sẽ gọi điện thoại lại không cẩn thận bị ông nghe được, Nguyễn ba rất tự trách, luôn mãi nhấn mạnh việc ở nhà một mình cũng có thể chiếu cố bản thân, bảo cô yên tâm ra ngoài làm việc, không cần nhớ thương chính mình.

Ngày đó chính thức ký hợp đồng cùng Quang Diệu, Dữu Liễu tự mình đưa Nguyễn Hâm Kiều đi, nói là muốn làm người đại diện ngày cuối cùng cho cô.

Cùng Phương Hoa hủy bỏ công việc cũng là từ Quang Diệu bên kia ra mặt bàn bạc, Nguyễn Hâm Kiều không phí một chút sức lực. Quá trình ký hợp đồng rất thuận lợi, người đại diện của bên kia đối với cô rất khách khí, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều hiểu rõ mười phần. Chính là Quan Hành nể mặt mũi của anh trai mà chiếu cố, nhưng vẫn rất thành khẩn mà tỏ vẻ cảm tạ.

Ở Phương Hoa đợi đã hơn một năm, có thể quen biết Dữu Liễu cùng Lộ Lộ hai người bạn chân tình, Nguyễn Hâm Kiều thật sự cảm thấy bản thân được lợi.

Lúc sắp chia tay, cô khí khái ngàn vạn vung tay nói mời khách, Lộ Lộ cũng xin phép với nhóm chuyên môn cùng nhóm kịch rồi, hẹn các cô gặp nhau tại bách hóa Thiên Mậu.

Nguyễn Hâm Kiều cùng Dữu Liễu tới sớm, trước tiên đi dạo ở cửa hàng, để cho Dữu Liễu cùng Lộ Lộ chọn lựa vài lễ vật. Không tính là quý giá, nhưng vừa khéo là hiện tại các cô cần gì đó.

Tấm lòng của cô, Dữu Liễu cũng không chối từ, cười vỗ vỗ đầu cô: "Tri kỷ như vậy, thật sự là nghĩ không thương em cũng thật khó."

Nguyễn Hâm Kiều cũng cười: "Đúng vậy, muốn cho mọi người mê luyến em thật nhiều."

Lộ Lộ tới muộn nửa giờ, xuống xe còn hùng hổ chỉ vào người lái xe mà mắng, Nguyễn Hâm Kiều vội vàng giúp cô thuận khí: "Bớt giận bớt giận."

"Tức chết tớ mà!" Lộ Lộ phiền chán vuốt tóc, "Ai gia chưa thấy qua người không biết xấu hổ như vậy, tới trễ có tài lại như vụn nát, còn bảo là đặc thù công việc, khiến ai gia đau hết cả ngực."

Nói xong đưa tay lên sờ ngực để chứng minh lời nói.

Ánh mắt Nguyễn Hâm Kiều không tự chủ được cũng di chuyển qua, ở nơi có lồi có lõm, sau đó đã bị Lộ Lộ đánh nhẹ vào trán: "Ở đâu để xem nào, nét mặt tiếp cận!"

Không thể nhịn được nữa Dữu Liễu xách cổ áo hai người: "Tốt lắm đừng bày vẽ, đi ăn cơm."

Nguyễn Hâm Kiều nói muốn mời khách, Lộ Lộ ở trong điện thoại còn ồn ào muốn ăn cho cô phá sản, kết quả cuối cùng Dữu Liễu chọn người một nhà cũng không đến ba trăm tự giúp mình, vẫn là không muốn cô chủ trì.

"Không phải là muốn ở nhà làm con ngoan suốt hai mươi bốn giờ sao, thế nào đột nhiên nghĩ thông suốt?" Lộ Lộ một hơi xử lý sáu khối bánh ngọt nhỏ, uống hơn phân nửa ly nước trái cây, trước tiên dụ dỗ tốt dạ dày của mình, sau đó mới chậm chạp hỏi chuyện.

Nguyễn Hâm Kiều ra vẻ thoải mái nói: "Ba tớ nói không muốn liên lụy cho tớ, kiên quyết đuổi tớ ra khỏi nhà."

Trên thực tế mấy ngày nay bởi vì chuyện công việc, cô và lão ba nói chuyện vài lần, bình thường tính tình hai cha con rất ôn hòa, hiện tại khó có được lúc kiên quyết một trận.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!