Chương 22: Gương mẫu

Nhà hàng này mới khai trương không bao lâu, danh tiếng lại không nhỏ, nghe nói hải sản ở đây làm cũng rất được, vị trí gần bờ sông, ban đêm có ngọn đèn sáng rực, nhìn cảnh bên dòng sông và ăn uống, rất có giai điệu. Quan Hành muốn dẫn bạn gái nhà mình đi ăn, thuận đường hẹn gặp người anh trai xấu xa.

Vốn là Quan Triệt không nghĩ tới muốn gọi Nguyễn Hâm Kiều, lúc này đưa cô theo, hình như rất dễ dàng sinh ra hiểu lầm.

Nhưng trong điện thoại nghe được thanh âm mềm yếu của cô, trái tim đập nhanh có chút quái lạ, câu nói kia cũng giống như tự chủ trương, đầu óc chưa cho phép liền nhảy ra từ trong miệng.

Cô nhóc lanh lợi kia còn cố tình, chợt nghe một chút liền nhận ra lời anh muốn nói.

Quan Triệt chạy xe ra bãi đỗ, lại gọi cho Quan Hành, bảo nó đưa Lương Kiều đi trước.

Vừa nghe anh nói muốn đi đón Nguyễn Hâm Kiều, Quan Hành gật đầu vui vẻ: "Ôi, cái giá của viên đạn bọc đường ném ra từ máy bay tính ra cũng không tệ a, nhanh như vậy liền đánh hạ được anh, tường thành của anh cũng không rắn chắc."

Quan Triệt không để ý tới nó, trực tiếp tắt điện thoại.

Lúc tới bên trong thành phố thì sắc trời đã biến thành màu đen, quảng trường phía trước đã rực sáng, nhịp điệu sôi động như muốn xuyên thấu tầng mây đêm đen, tạo nên một không khí náo nhiệt như không khí đón năm mới.

Quan Triệt chậm rãi dừng xe ở ven đường, đang muốn gọi điện thoại cho Nguyễn Hâm Kiều, thình lình một bóng người chạy ra ở bên cạnh, ghé vào cửa sổ thủy tinh trên xe gõ gõ.

Mở cửa kính xe, lọt vào trong tầm mắt đó là khuôn mặt cười dịu dàng của cô, trong bóng đêm như trước mang theo ánh sáng nhu hòa.

"Hi ~" Cách tấm cửa sổ Nguyễn Hâm Kiều hướng anh xua tay, cười mắt cong cong.

Quan Triệt không khỏi mỉm cười: "Hi."

Nguyễn Hâm Kiều kéo mở cửa xe, phất váy, cẩn thận ngồi lên, thắt dây an toàn.

"Làm sao lại không chờ ở trong nhà?" Quan Triệt chậm rãi khởi động xe, một bên hỏi cô.

Nguyễn Hâm Kiều gãi đùi bị muỗi đốt, giải thích nói: "Em vừa xuống đây một lát."

Thực ra khi nhận xong điện thoại của anh lập tức chạy tới rửa mặt chải đầu trang điểm, sợ chờ sốt ruột, vội vã tự mình chuẩn bị xong, nhắn với lão ba một tiếng, chạy xuống chờ.

Ngược lại thời gian chờ cũng không tính là lâu, ai biết nơi này muỗi rất nhiều, dường như đồng lòng muốn làm ngã cô, bay qua đây tập trung đốt.

"Thân thể của ba cô có tốt không?" Rời khỏi một đoạn, Quan Triệt mới hỏi.

Nhắc tới chuyện này làm cho Nguyễn Hâm Kiều mất tinh thần: "Không tốt lắm. Mấy ngày hôm trước kiểm tra ra bệnh tăng nhãn áp, thị lực đã giảm xuống rất nhiều, tình huống không tốt còn có khả năng sẽ làm phẫu thuật."

Quan Triệt trầm ngâm một lát, "Cần giúp đỡ thì nói, nói với tôi."

"Cám ơn học trưởng." Nguyễn Hâm Kiều cười cười, bệnh này tuy rằng không có khả năng khỏi hẳn, nhưng có thể tìm chuyên gia tốt nhất để làm phẫu thuật đương nhiên có lợi chứ không có hại. Anh nguyện ý giúp đỡ, không còn gì tốt hơn.

Hình như vài câu này là Quan Triệt đã dành hết tất cả lời nói với nhau, thấy anh lại buồn thế, Nguyễn Hâm Kiều vội vàng chủ động chọn chủ đề, hỏi muốn đi ăn ở nơi đâu.

Quan Triệt hiểu biết cũng không nhiều, giải thích vài câu rất ít.

Biết được đi cùng còn có bạn gái thần bí kia của Tiểu Quan tổng, Nguyễn Hâm Kiều nhớ lại lần trước Lộ Lộ cho cô xem kia đoạn phim kia, rất tò mò muốn biết thêm.

Quan Triệt đưa ra đánh giá rất đơn giản —— "Tóm được Quan Hành".

Nguyễn Hâm Kiều không khỏi tò mò thêm, người con gái có thể gây khó dễ cho Tiểu Quan tổng, nhất định có chỗ hơn người.

Nơi đi có chút xa, đi một khoảng thời gian mới vừa tới. Nguyễn Hâm Kiều vừa xuống xe, đã bị cảnh tượng trước mắt làm kinh ngạc.

Nói là nhà hàng, thoạt nhìn giống như tòa nhà ba tầng ven biển để nghỉ ngơi, ngọn đèn xán lạn, chiếu rọi mặt sông yên tĩnh cách đó không xa, sóng nước trong vắt. Lầu một là đại sảnh sạch sẽ sáng ngời, đồng phục của người phục vụ rất tinh xảo, đồng phục nữ đều là váy màu đỏ rượu ôm sát người, kiểu nam là tây trang cùng màu, liếc nhìn một cái rất là đẹp mắt.

Bốn phía của lầu thứ hai đều là cửa sổ sát đất, có thể nhìn cảnh sông lớn, giờ phút này gần hết chỗ. Lầu ba còn lại là thiết kế nửa ngoài trời, ngọn đèn không sáng như vậy, không thấy được người đứng phía dưới.

Nguyễn Hâm Kiều đi theo sau Quan Triệt, tất cả người phục vụ đều dẫn lên lầu ba.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!