Kết quả kiểm tra sức khoẻ của lão ba không tốt lắm.
Nguyễn Hâm Kiều ngồi ở trong văn phòng khoa mắt của bác sĩ trình, ngạc nhiên."Tăng nhãn áp ở mắt? Làm sao tự nhiên lại có thể?"
"Ở tuổi này của ông cũng không tính là quá đột ngột, người đã ngoài 50 tuổi, mắc bệnh cao huyết áp, vốn có nguy cơ mắc bệnh tăng nhãn áp, ba của con đều có hai bệnh này." Bác sĩ Trình nói, "Bệnh tăng nhãn áp do áp lực của dịch thể trong nhãn cầu ngày càng tăng lên, khiến cho thần kinh thị giác bị suy thoái, tầm nhìn thu nhỏ lại, thị lực giảm, nghiêm trọng hơn là có thể dẫn tới bị mù.
Bây giờ bên mắt trái của ba con bị giảm tầm nhìn rất nghiêm trọng, sửa chữa thị lực 0. 3, tình hình bên mắt phải tốt hơn một chút, sửa chữa thị lực là 1. 0."
Nguyễn Hâm Kiều có chút vội vàng hỏi: "Có thể trị tốt sao? Làm phẫu thuật có thể khỏi hẳn sao?"
"Bệnh tăng nhãn áp tạo thành tổn thương là không thể chống lại, phẫu thuật có thể có hiệu quả làm chậm quá trình tăng nhãn áp, trì hoãn quá trình giảm thị lực, Không thể khỏi hẳn. Tôi đề nghị là trước tiên dùng thuốc khống chế, nếu thuốc không có hiệu quả trong việc khống chế nhãn áp, lúc đó mới lo lắng phẫu thuật."
Nguyễn Hâm Kiều gật đầu, ánh mắt đỏ hoe chậm rãi đứng lên: "Bình thường có cần phải chú ý gì không? Xem tivi cùng di động có phải cũng ảnh hưởng tới thị lực hay không?" Cô rất sợ là do mình, mới hại mắt ba ba sinh bệnh.
"Chú ý vệ sinh mắt, không cần sử dụng ánh mắt quá độ. Sản phẩm điện tử này cố gắng xem ít, nghe lời nói trong tivi, mở đèn sáng nhu hòa; mặt khác cố gắng không để ông phải đợi trong bóng tối, tránh cho cơ mắt phải điều tiết nhiều. Trong thức ăn, bỏ thuốc kỵ rượu kỵ trà đậm, thiếu muối thiếu dầu sẽ ít kích thích, ăn nhiều đồ ăn dễ tiêu hóa, duy trì sắp xếp điều độ, lượng nước uống cũng hạn chế, một lần không cần uống quá nhiều."
"Có thể ăn nhiều mật ong một chút, mật ong có tính ngấm cao, có thể giúp làm chậm lại sự tăng nhãn áp." Bác sĩ ghi đơn thuốc, dặn dò nói, "Nhất định phải đến kiểm tra định kỳ, có tình huống gi phải kịp thời đến bệnh viện."
"Vâng!" Nguyễn Hâm Kiều gật đầu, sắc mặt nặng nề.
Cầm thuốc trở về, lão ba còn nghỉ đợi tại chỗ, đeo kính, ôm cứng nhắc, cẩn thận lại nghiêm túc chơi trò chơi mà Nguyễn Hâm Kiều tải xuống cho ông.
Nguyễn Hâm Kiều vội vàng cầm lấy "Chơi đã lâu, nghỉ ngơi một lát đi." Cô cười giống như không có việc gì "Hôm nay chúng ta ăn ở bên ngoài, con mời ba ăn một bữa lớn! Ba người muốn ăn cái gì?"
"Ba ăn gì đều được, con chọn những món mà con thích ăn." Nguyễn ba tháo mắt kính xuống, đau lòng đưa tay giúp cô xoa cái trán đầy mồ hôi, "Ba đến bệnh viện một mình là được rồi, con còn có việc, không cần theo giúp ta."
Nguyễn Hâm Kiều muốn khóc: "Con không đi thì ba có thể tiếp tục gạt con có phải hay không? Mắt của ba không nhìn rõ vật gì tại sao không nói với con a? Mỗi ngày con còn kêu ba chơi trò chơi... Đều do con..."
"Không phải, làm sao có thể do con." Nguyễn ba vừa thấy cô khóc liền sốt ruột, "Ba còn nhìn được, con xem không phải ba còn rất tốt, không có ảnh hưởng gì."
"Con cầm lại, về sau, không ép ba chơi, trò chơi..." Nguyễn Hâm Kiều khóc không kịp thở, lời nói cũng không nói hoàn chỉnh.
Nguyễn ba ôm cô thở dài, hốc mắt cũng đỏ.
Nguyễn ba kiểm tra phát hiện bệnh tình, cũng chính là chuyện của hai năm nay. Mỗi ngày Nguyễn Hâm Kiều để cho ông chơi ít trò chơi giải trí, chơi mạt chược, vì vậy bệnh tình được trì hoãn.
Thật ra vấn đề mau quên của ông càng ngày càng nghiêm trọng, thường xuyên chỉ trong chớp mắt liền quên bản thân muốn làm gì, nhìn thấy hàng xóm láng giềng không nhớ nổi tên, mua xong đồ ăn chưa đưa tiền liền bước đi, thậm chí lúc chơi mạt chược bắt lấy một thẻ bài, đột nhiên quên, đưa tay muốn lấy thêm. May mà đều là láng giềng, mọi người đều biết tình hình của ông, nhắc nhở vài câu liền cho qua.
Có khi cũng sẽ lạc đường.
May mà Nguyễn ba vốn là không thường ra cửa, sau khi sinh bệnh phạm vi hoạt động càng thu nhỏ lại, mỗi ngày nơi đi xa nhất chính là khu vực chợ cách tiểu khu hai trăm mét. Chú Bằng buôn bán ở đây, dù sao cũng có thể chăm sóc.
Sợ ông đi lạc, Nguyễn Hâm Kiều đặc biệt mua dây treo di động, khi ra cửa ép ông đeo lên cổ. Hình vẽ trên giấy và di động đều là chính cô làm, một con thỏ ôm cà rốt, trên đỉnh đầu là một tấm bảng, mặt trên viết địa chỉ trong nhà và số điện thoại của cô.
Di động cũng có một dung lượng pin nhất định, gần như không có lúc nào lượng pin thấp hơn 50%.
Ngoài ra trên tay ông còn mang theo một chuỗi hạt châu, ở giữa có một thẻ bài nhỏ khoảng chừng hai cm, cũng là đặc biệt làm theo yêu cầu của Nguyễn Hâm Kiều, có khắc số điện thoại của cô.
Vấn đề duy nhất chính là có đôi khi Nguyễn ba quên mang di động, bởi vậy ở phía sau cửa Nguyễn Hâm Kiều dán một tờ giấy a4, mặt trên viết ba chữ rất lớn "Mang di động", cộng thêm ba cái dấu chấm than kinh thiên động địa.
Bất cứ lúc nào cũng không cho ông tháo ra chuỗi vòng tay kia.
Nhưng chuẩn bị nhiều thế, cũng không thể chắc chắn là không có sơ hở. Trong phạm vi hai trăm mét, ông cũng có thể bất chợt không nhớ nỗi đường về nhà.
Nhưng khu vực dưới lầu luôn luôn có người ở, bên đường hỏi một câu, cuối cùng vẫn có thể tìm được người ở trên đường hoặc là trong công viên.
Phần lớn thời gian ông đều có thể chăm sóc tốt bản thân, trong nhà bên cạnh mỗi món đồ điện đều ghi chú cách sử dụng, tất cả chai chai lọ lọ cũng đều dán mẩu giấy, có một ít là Nguyễn Hâm Kiều làm, nhưng đa số là chính Nguyễn ba.
Ông có một cuốn vở nhỏ, mỗi ngày đều đặt ở đầu giường phòng ngủ, tỉnh dậy liền ôm trong người. Mặt trên ngoài các địa chỉ cách liên hệ cần thiết, ông viết càng nhiều hi vọng bản thân nhớ kỹ mọi chuyện.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!