Khu nhà Lâm Trạch ở đường Tân Bình, là đất khai phá trước đây của Quan Ý, khu vực tốt, thiết bị vật chất cảnh vật xung quanh là loại tốt nhất, cách trụ sở chính của Quan Ý có 20 phút đi xe.
Chính Quan Triệt ở lại, nhưng ngày thường anh đều về nhà, thỉnh thoảng đi công tác hoặc là xã giao quá muộn, mới ngủ lại ở đây.
Có một khoảng thời gian không trở về, gần như trong tủ lạnh không có gì. Nhưng định kỳ có người tới nhà quét dọn, nơi nơi đều rất sạch sẽ.
Nguyễn Hâm Kiều vụng trộm quan sát đường đi, ghi nhớ thật kỹ địa chỉ, đến bãi đỗ xe lập tức lại nhắm mắt lại giả bộ ngủ.
Kêu vài tiếng không tỉnh, Quan Triệt khoác áo ngoài cho cô, cúi người ôm lấy cô. Thật sự là rất nhỏ, cảm giác ôm lấy rất mềm mại nhẹ nhàng, giống con mèo nhỏ.
"Ưhm..." Như là trong lúc ngủ đang mơ, Nguyễn Hâm Kiều rầm rì vài tiếng, ở trong lòng anh giật giật, hai tay vô thức vòng qua ôm cổ anh.
Quan Triệt ôm cô rảo bước vào thang máy, có chút khó khăn khi ấn tầng lầu.
Nguyễn Hâm Kiều vụng trộm ngắm ngắm, hở, tầng 33.
Động tác quay đầu của cô rất nhỏ, nhưng Quan Triệt vẫn phát hiện, cúi mắt nhìn lại, cô đã dựa trở về, khuôn mặt nhỏ nhắn dựa vào áo sơ mi trắng của anh, vì hiệu quả của ngọn đèn, phát ra ánh sáng óng ánh. Ánh mắt khép chặt, lông mi nhẹ nhàng run lên.
"Tỉnh?" Hắn hỏi.
Người làm tổ trong ngực của anh không phản ứng, chính là lông mi rõ ràng rung động lên.
Quan Triệt trầm mặc xuống, đưa mắt nhìn hình ảnh phản chiếu ở cửa thang máy —— tinh thần của anh tỉnh táo, mặt mày sáng rõ, chỉ mới ôm qua một người vừa gặp mặt vài lần, hơn nữa chỉ cần liếc mắt một cái có thể nhìn thấu tâm tư phụ nữ, cô đơn giản yếu đuối, liền giống như bị ma quỷ ám đưa cô tới khu nhà của mình.
Bây giờ bản thân càng không giải thích được, biết rõ cô giả bộ ngủ, lại không đành lòng chọc phá.
Đúng là bị ma quỷ ám mà.
Dùng vân tay mở khóa cửa, mở cửa. Đèn trong phòng được lắp hệ thống điều khiển nối liền với cửa, lập tức rực sáng.
Quan Triệt thay dép lê, ôm cô vào phòng khách, lần mò đi đến bên giường, chậm rãi để người trên giường.
Khi rời khỏi đột nhiên tay bị bắt lại, anh cúi đầu, trong bóng đêm thậm chí không thấy rõ động tác của cô, chỉ có thể dựa vào cảm giác mềm mại trên tay mà phán đoán, chắc là bị cô kéo tới gò má cọ xát.
Trong lòng bàn tay ngứa ngáy, Quan Triệt rút tay về, không dấu vết đặt vào trong túi.
"Phòng tắm có nước ấm, tắm rửa xong nghỉ ngơi sớm một chút."
Trên giường vang lên vài tiếng sột soạt, tiếp theo là một âm thanh mềm yếu: "Ưhm..."
Quan Triệt xoay người, đi tới cửa bị cô gọi lại.
"Học trưởng, có thể giúp tôi mở đèn không?"
Anh đưa tay ấn chốt mở ở cạnh cửa, sau đó đi ra, không thèm liếc mắt một cái.
Nguyễn Hâm Kiều ở bên trong thất vọng thở dài, chính nhân quân tử có đôi khi thật sự rất đáng ghét.
Trong phòng trang trí đơn giản, không có một hạt bụi nhỏ, sạch sẽ như trong khách sạn. Không phải là phòng ngủ của anh, Nguyễn Hâm Kiều không có hứng thú, ló đầu ra nhìn một lần, liền bỏ giày ra, cởi sạch chạy vào phòng tắm rửa.
Cô không có quần áo để thay, tắm xong dùng khăn choàng quanh người, trong tủ quần áo trống rỗng, không có cái gì cả.
Còn muốn đi tìm anh nói chuyện, chạy đi như vậy nhất định sẽ dọa anh sợ, Nguyễn Hâm Kiều không khỏi cảm thấy chính nhân quân tử không đáng yêu thêm lần nữa, làm cho tóc khô hơn phân nữa, nhìn gương sửa sang lại một chút, đi tới cạnh cửa, lặng lẽ mở cửa ra.
Trong phòng bếp có tiếng động, không biết anh đang làm cái gì.
Nguyễn Hâm Kiều giấu cơ thể phía sau cánh cửa, ôm lấy đầu đợi một lát, không thấy anh đi ra, chỉ có thể lên tiếng gọi anh.
"Học trưởng —— "
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!