Chương 2: Tâm tư (1)

Nguyễn Hâm Kiều không nhớ rõ bản thân chào hỏi với người ta thế nào, cô chỉ nhớ khi mình kịp

phục hồi tinh thần thì lại bị đạo diễn gọi quay lại. Nguyễn Hâm Kiều

choáng váng mơ hồ, chỉ được người đạo diễn đã giễu cợt cô một câu là:

"Bắp chân của cô thật khỏe!"

Các nữ diễn viên khác thì người nào

người nấy cũng kéo đến săm soi nhìn cô, thậm chí có người còn cười nhạo

cô một tiếng đầy khinh thường, nụ cười châm chọc ở khóe miệng họ cũng

sắp dài đến mang tai.

Nguyễn Hâm Kiều giả bộ trấn định quay về

thì lại bị Lộ Lộ lôi kéo đến một chỗ, dùng vẻ mặt bí hiểm nói: "Nếu là

phú quý, vậy cùng ngủ cùng anh ta!"

"..."

Buổi tối, Tiểu

Quan tổng* mời khách ăn cơm. Trước tiên, đoàn kịch kết thúc công việc

rồi chậm rãi đến Tụ Phúc Lâu. Mặc dù Nguyễn Hâm Kiều Đã đã bị mất mặt

những vẫn mặt dày ở lại, cùng ăn chực với bọn họ.

*hai anh em

nhà họ Quan đều làm tổng giám đốc, vậy nên Quan Hành là em, sẽ gọi là

Tiểu Quan tổng, còn anh trai, tức Quan Triệt, sẽ là Đại Quan tổng

Đương nhiên, ngoại trừ việc muốn ăn chực, cô còn ấp ủ một tâm tư nho nhỏ.

Không may, mọi chuyện không diễn ra giống như những gì cô đã dự định. Bữa cơm lần này Đại Quan tổng có việc nên không tham dự.

Nguyễn Hâm Kiều dùng ánh mắt tuần tra một vòng nhưng không tìm được người muốn tìm, đành thất vọng cắn càng cua. Trên đời này chỉ có Kim Chủ và đồ ăn

ngon là không thể vứt bỏ. Nếu Kim Chủ đã không đến, vậy thì cô phải

hưởng thụ đồ ăn ngon thật tốt mới được.

"Cậu thật sự nhắm trúng

Đại Quan tổng?" Lộ Lộ thấy dáng vẻ Nguyễn Hâm Kiều giống như đang mòn

mỏi trông chờ cái gì đó, đành đưa cho cô thêm một con cua.

Lộ Lộ

nói rất nhỏ, những người khác không hề nghe thấy. Nguyễn Hâm Kiều cười

hì hì, không phủ nhận: "Rất tuấn tú, không phải sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!