Chương 19: Gian kế

"Sao lại không cẩn thận như vậy?"

Từ Thành Tể cũng vội vàng đứng lên, gần như là theo sát Quan Triệt đi qua, anh mở miệng trước mắng Vạn Tử, trên mặt ra vẻ thoải mái mà cười: " Chị em các người cũng thật là, gây náo loạn không có chừng mực, mau nói xin lỗi với Hâm Kiều, đưa cô ấy đi sửa sang lại một chút."

Tay đẩy ở sau lưng Vạn Tử, ánh mắt cảnh cáo.

Cơ bản chính là Vạn Tử cố ý gây chuyện với Nguyễn Hâm Kiều, có chút không phục, nhưng nhìn lại thấy Quan Triệt đứng cạnh Nguyễn Hâm Kiều, không cam lòng không muốn mở miệng.

"Hâm Kiều..."

Nguyễn Hâm Kiều lại lập tức xoay người, là dáng vẻ kháng cự.

Lôi cái gì lôi! Trong lòng Vạn Tử khinh thường mắng, rất bình tĩnh đi từng bước về phía trước, vẻ mặt thành khẩn: "Lần này đều là lỗi của tôi, hỏi thăm cười đùa với mọi người, không lưu ý trên tay. Chính là đáng tiếc chiếc váy, Hâm Kiều dù sao thì cô cũng đừng nóng giận a, trở về tôi sẽ đền bù gấp mười."

Nói thì nói với Nguyễn Hâm Kiều, ánh mắt và cơ thể lại luôn có ý vô tình hướng vào người Quan Triệt.

Ghê tởm! Nguyễn Hâm Kiều đưa lưng về phía cô mở miệng, cố ý đi đến trước mặt Quan Triệt, ngăn cản anh, tay lôi kéo tay áo của anh.

Quan Triệt hoàn toàn không thấy Vạn Tử, ánh mắt nặng nề quét qua Từ Thành Tể một lần.

Sắc mặt người phía sau càng khó coi kéo Vạn Tử đi về.

"Mọi người cứ tiếp tục."

Quan Triệt hướng mặt về các đại gia hơi vuốt cằm xin lỗi, đưa tay chế trụ cổ tay Nguyễn Hâm Kiều, thấp giọng nói: "Đi theo tôi."

Vừa rồi lấy khăn giấy lau vết rượu còn nắm chặt trong tay, Nguyễn Hâm Kiều bị anh kéo đi ra ngoài, lòng tràn đầy vui mừng, khóe miệng đều vụng trộm hướng lên.

Cô cầm khăn giấy đổi sang một tay khác, sau đó vừa chuyển cổ tay, đặt tay của mình vào trong lòng bàn tay anh.

Cơ thể Quan Triệt hơi cứng chớp mắt, không nắm chặt, cũng không bỏ ra.

Điều này làm cho "Gian kế" của Nguyễn Hâm Kiều đạt được càng thêm nhảy nhót, ngay cả đi cơ thể cũng cảm thấy mơ hồ.

Thật ra trên ngón tay dính một ít rượu đỏ, có chút dính, nhưng là...

Quản nó làm gì!

Toilet có thể nói là xa hoa, xanh vàng rực rỡ, vòi nước màu vàng lập lòe lóe sáng.

Quan Triệt dẫn Nguyễn Hâm Kiều lại đây, không chút để ý buông cô ra, mở vòi nước, rửa tay.

Nhất định là anh ngại tay của cô bị bẩn... trong lòng Nguyễn Hâm Kiều hừ hừ, tâm tình tốt cũng không bị chút chuyện mà giảm bớt. Nghĩ đến trên tay mình dính như vậy, anh chán ghét cũng không buông ra, ngược lại có một khoảng thười gian chọc ghẹo anh vui vẻ.

Nước chảy từ từ xối rửa hai tay của anh, Nguyễn Hâm Kiều xấu hổ nhìn chằm chằm, cảm thấy động tác rửa tay của anh so với người khác thì đẹp mắt hơn.

Dường như trên tay còn lưu lại cảm giác ấm áp vừa rồi bị anh cầm, cô vô thức vuốt nhẹ vài cái, muốn bắt tay anh lại đặt vào tay mình.

Chờ lúc anh rửa tay xong đi ra, Nguyễn Hâm Kiều mới cúi người, cẩn thận rửa sạch. Trên vai và xương quai xanh thì rất dễ, chảy tới phía trong quần áo, thật sự khó làm sạch a.

Vừa khéo hôm nay cô mặc một bộ lễ phục lệch vai, phía trên lộ vai, ngay giữa thắt lưng, quả thực như thùng chứa, vô cùng giống một tiệc rượu.

Lặng lẽ quay đầu nhìn, Quan Triệt đứng ở cửa, đưa lưng về phía cô, thân hình cao ngất. Tựa như khi anh ở bất cứ nơi nào, bất luận là đứng hay ngồi, lưng luôn luôn thẳng tắp, lộ ra một tinh thần hăng hái, bên trong còn ẩn giấu thói kiêu ngạo.

Nhìn lén anh vài lần, Nguyễn Hâm Kiều lặng lẽ đưa tay luồn vào trong áo, tẩy sạch vết rượu trên ngực.

Rất mất mặt...

Trước ngực có nhiều vết rượu nhất, mất một chút công sức mới tẩy sạch gần như bình thường. Nguyễn Hâm Kiều tận lực tẩy vết bẩn với nước sạch, nhưng kết quả không được tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!