Nguyễn Hâm Kiều lại không đến công ty, mỗi ngày đều giống con rùa đen rút đầu trốn ở nhà.
Xem ra ngày đó làm như vậy, coi như là đắc tội hoàn toàn với người đàn ông kia, Từ Thành Tể ở bên kia không có cách nào đòi công đạo, nhất định trở về nghĩ cô là nhóc con gây chuyện.
Ở Phương Hoa cô không đợi nổi nữa, nhưng hợp đồng còn trong tay người ta, dùng lời nói để ứng trước một khoản tiền, tuy rằng bây giờ trong tay có tiền cũng giao phó được rất tốt, nhưng cô không nỡ cứ bị tống đi nhanh như vậy. Cầm tiền của cô so với lấy thịt trên người cô còn khó chịu hơn.
Không hiểu sao quy ước cũng khó trốn bị giấu đi nhanh như vận mệnh vậy, ở lại Phương Hoa nhất định cô sẽ không có ngày được nổi danh.
Bỗng nhiên con đường phía trước trở nên mơ hồ, Nguyễn Hâm Kiều để ý không rõ ràng, cứ quên mất trốn ở nhà mà bỏ tất cả, cùng lão ba ra ngoài sinh hoạt với người già.
—— ngủ sớm dậy sớm, luyện tập tình yêu với nắng sớm...
A phi!
Nguyễn Hâm Kiều mặc quần đùi ngồi xếp bằng trên băng ghế ở công viên, nhìn cách đó không xa là khuôn mặt tươi cười đi về hướng bọn họ, lập tức nhảy xuống, "Con đi mua que kem ăn, ba ở nơi này chờ con."
Nói xong liền cười hì hì chạy đi.
Cửa hàng ở ngã tư còn có bán kem, Nguyễn Hâm Kiều chọn một cái quý nhất, trước kia đều không nỡ mua, cầm một cái nho nhỏ chưa tới bàn tay, ngồi ở băng ghế cạnh nhà người ta, một bên cầm thìa nhỏ khoét ăn, một bên di chuyển ánh mắt không ngừng về phía công viên đối diện.
Dì kia họ Đường, là thành viên của đội múa ở quảng trường bên kia, Nguyễn Hâm Kiều cùng lão ba loanh quanh tản bộ gặp cô ấy rất thường xuyên.
Có lẽ dì Đường để ý ba, mỗi lần thấy ông liền cười, không nói tới việc chủ động tìm ông trò chuyện, còn thường xuyên đưa đồ ăn ngon tới nhà.
Người bạn già của dì qua đời vào hai năm trước, có một người con, đã lập gia đình, sự nghiệp rất vững chắc, nhưng công việc rất nhiều, mỗi tháng cố định đưa tiền sinh hoạt cho bà, rất ít khi thấy người trở về.
Nguyễn Hâm Kiều thấy tính cách dì Đường rất được, tính tình tốt, thích nói chuyện phiếm, cũng hay cười. Ba ba lại buồn miệng, cùng dì Đường nói chuyện phiếm, cũng có thêm nhiều niềm vui.
Ăn kem được một nửa, điện thoại vang, là Dữu Liễu gọi tới.
Nguyễn Hâm Kiều nối máy: "Tiểu liễu liễu, tìm em có chuyện gì a?"
"Tối mai công ty chúng ta làm chủ, ở Hồng Sam Cư mời người của Quang Diệu ăn cơm." Giọng nói của Dữu Liễu nghe qua có chút ngưng trọng, "Kiều Kiều, từ Thái tử chỉ đích danh cho em đi."
Vừa nghe đến ba chữ Từ Thái tử, trong lòng Nguyễn Hâm Kiều chính là hồi hộp, tôn tử kia lại muốn làm chuyện yêu thương gì đây?
"Anh ta lại có ý tứ gì?"
"Không biết. Nhưng mà ngày mai đều là những nhân vật có uy tín danh dự, ba anh ta cũng đi, anh ta không có lá gan làm càng đâu."
Dữu Liễu nói: "Việc này Từ tổng cũng biết, hôm nay lúc họp Từ Thái tử ở trước mặt ông chỉ đích anh em, chỉ sợ là không đi không được." Nếu không phải là Từ tổng tự mình gật đầu, nói cái gì Dữu Liễu cũng không thể đưa Nguyễn Hâm Kiều vào trong miệng hùm của Từ Thái tử được.
Đắc tội với Từ Thái tử bị gây khó dễ nhiều lần, nhưng đắc tội Từ tổng, nghề nghiệp kiếm sống cả đời thật sự sẽ kết thúc.
"Kiều Kiều, đừng sợ, ngày mai chủ yếu là nói chuyện hợp tác với Quang, mất nhiều công sức lớn như vậy mới hẹn được đối phương, anh sẽ không ở trường hợp này mà cản trở Phương Hoa. Không được việc còn có những người khác ở đây, không phải lần trước Bạch Tuyền đã giúp em, đến lúc đó em đi theo cô ấy, cho dù tôn tử kia có tà tâm, cũng sẽ cho Bạch Tuyền vài phần mặt mũi."
Nguyễn Hâm Kiều khó chịu xoa tóc: "Đi thì đi! Ngày mai mang đầu đi lại, còn dám gây khó dễ thì em sẽ đánh chết anh ta!"
Dữu Liễu gật đầu vui vẻ: "Có thể có thể, không phải khu vườn nhỏ của em có một đống sau, nhớ chọn cái rắn chắc thuận tay."
"Không thành vấn đề!" Nguyễn Hâm Kiều nắm tay chặt thành quyền, hung tợn.
Tắt điện thoại, hương vị ngọt ngào của kem cũng không còn tâm tình để thưởng thức, chép miệng ba lần, ném việc trở về tìm ba.
Dì Đường đã rời khỏi, lão ba ngồi một mình, nhìn thấy nàng, sắc mặt không quá cao hứng.
Mỗi lần cô hẹn gặp dì Đường đều chủ động tránh đi, để cho bọn họ có cơ hội tiếp xúc, nhưng việc tác hợp rất rõ ràng, lão ba phát hiện.
Tâm tình của Nguyễn ba rất mâu thuẫn, về nhà suy nghĩ lời nói của Nguyễn Hâm Kiều bày tỏ ý của mình, hơn nữa nếu ngỏ ý mà cô còn như vậy, về sau sẽ không đi loanh quanh tản bộ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!