Chương 17: Vì lợi ích cá nhân

Khóc một lát, ngẩng đầu lau lau nước mắt, ánh mắt hướng về phía Quan Triệt hình như so bình thường thì có phần dịu dàng hơn. Nguyễn Hâm Kiều khịt khịt mũi, che mặt, mang theo tiếng khóc nức nở nói: "Anh đừng nhìn tôi, bây giờ rất xấu."

Quan Triệt không tiếng động nở nụ cười, không biết lúc nào thì gọi tới người phục vụ, cầm thực đơn đưa cho cô xem vài loại đồ uống, "Muốn uống cái nào?"

Anh cũng là vừa mới lưu ý đến trong tay của cô không có đồ uống, tất cả trên bàn đều là các loại rượu.

Nguyễn Hâm Kiều mở to mắt xem xét xem xét, thút tha thút thít chỉ vào một loại nước trái cây.

Quan Triệt liền đưa thực đơn giao cho người phục vụ đang đợi ở phía, thấp giọng bảo anh ta nhanh một chút.

Nước trái cây rất nhanh được mang lên, được cho vào một ly thủy tinh, cắm một cái ống hút, bên trong có chanh, nước màu xanh cùng với mùi hương của trái cây, thoạt nhìn rất ngon miệng.

Nguyễn Hâm Kiều ôm cái ly hút một hơi, nhất thời đầu lưỡi bị cảm giác chua chua ngọt ngọt bao phủ, tâm tình đều nhẹ nhàng đi không ít.

Ánh mắt của Quan Triệt luôn để ý nhìn đến vẻ mặt thỏa mãn của cô, không khỏi mỉm cười.

Khi Dữu Liễu gọi điện thoại tới, cơm đã ăn được một nửa, Nguyễn Hâm Kiều cũng không dám đi ra, đi đến bên trong rèm châu mà nhận cuộc gọi.

Có một chị lớn đang nghỉ ngơi bên trong, thanh âm của Nguyễn Hâm Kiều nói với đối phương hơi áy náy, nhẹ giọng nói.

Chỉ nghe Dữu Liễu ở đầu bên kia gào to: "Kiều Kiều em sẽ không có chuyện gì đi? Còn tốt lắm? Ừ ừ? Mau thét một tiếng để chị nghe một chút?"

Nguyễn Hâm Kiều thậm chí nghe được bên cô kia gõ gót giầy trên mặt đất, dồn dập mà có tiết tấu "Đát đát", vội vàng nói: "Bây giờ đã không có việc gì, chị đừng gấp, em sẽ đi ra."

"Trời a, làm chị sợ muốn chết!" Lúc này Dữu Liễu mới nhẹ nhàng thở ra, đỡ tường để hồi phục lại nhịp tim, "Chị vừa họp xong, nhìn thấy tin nhắn của em, dọa chị sợ thiếu chút nữa hồn lìa khỏi xác! Làm sao em lại chạy tới đó, không ăn sẽ thiệt thòi?"

"Không. Trở về nói tỉ mỉ với chị."

"Ai vậy là tốt rồi, thật là làm chị sợ muốn chết... Bây giờ em ở đâu, chị lập tức tới đón em."

"Không cần." Nguyễn Hâm Kiều nhỏ giọng nói, "Em đang ăn cơm với người bạn, khi ăn xong sẽ trở về nhà."

"Là bạn sao, có thể tin được không?"

Nguyễn Hâm Kiều quay đầu, nhìn về chỗ ngồi của Quang Triệt vì nói chuyện với người nào đó mà lộ ra nụ cười nhạt, hoàn toàn có cảm giác an toàn."Tuyệt đối tin cậy, giống như niềm tin giữa ba và em vậy, yên tâm đi."

...

Quan Triệt người này, tự hạn chế bản thân, làm việc rất có chừng mực, uống rượu là việc khó tránh khỏi, nhưng uống phải có chừng mực, sẽ không để dính lại một giọt, cũng sẽ không để lộ vẻ mặt say rượu của mình trước mặt người khác.

Những phần sau gần như là anh bất động thanh sắc khuyến khích người khác uống, ly rượu trước mặt để rất lâu, một giọt cũng chưa động tới. Đến cuối cùng không ít người đã say rượu thế kia, xem ra anh vẫn còn tỉnh táo như lúc ban đầu.

Ở một bên Nguyễn Hâm Kiều ở một bên kiêu ngạo không hết, làm sao mà ngay cả khi uống rượu anh cũng lợi hại đến thế?

Nhưng mà cuối cùng vẫn uống không ít, lúc ăn uống linh đình thì lãng phí rất nhiều sinh lực, anh vừa lên xe thì tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt lại, hiển nhiên giữa mày lộ ra vài phần mệt mỏi.

Trong xe ánh sáng mờ ảo, lá gan Nguyễn Hâm Kiều liền lớn hơn rất nhiều, lặng lẽ từ từ đến bên cạnh anh, mắt nhìn chăm chú quan sát anh.

Một góc cạnh trên mặt anh, mỗi một đường cong, cô đều tận tâm nhớ rõ.

Chẳng qua là chỉ quen biết anh mới vài tháng, có chút cảm giác lại giống như xâm nhập vào tận xương tủy.

Trên bàn học ở phòng của cô có một đống bản vẽ, có một nửa bức họa đều là dáng vẻ của anh. Ánh mắt, mũi, môi, vành tai... Mỗi một chỗ cô đều tỉ mỉ phác hoạ ra.

Ngày đó Lộ Lộ nhìn đến bức vẽ thì kinh ngạc không thôi, còn hỏi cô đến cùng thích Quan Triệt ở điểm nào.

Lúc đó Nguyễn Hâm Kiều nửa vui nửa đùa nghiêm chỉnh nói: "Tiền của anh, mặt của anh, cả người anh."

Con người của anh, mỗi một nơi đều làm cho cô mê muội.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!