"Chạy cái gì!"
Dáng người đàn ông gầy gầy, không tính là cường tráng, nhưng tốc độ cùng sức lực của đàn ông thì căn bản Nguyễn Hâm Kiều không có thể so bì, cô còn chưa có chạy ra hành lang đã bị áo tên áo ba lỗ kia bắt được ngay cổ, một phen kéo đi.
"Tôi, tôi đi toilet!" Nguyễn Hâm Kiều bị lôi lảo đảo một cái, thiếu chút nữa là ngồi trên đất, một chút thôi thì nước mắt liền chảy ra.
Tên áo ba lỗ níu chặt tóc của cô và lôi cô đứng lên, chặn lại ấn trên tường, từ phía sau lưng đè nặng cô, đối mặt với cô a một tiếng: "Đi toilet mà chạy nhanh vậy để làm chi?"
Cái trán phanh một chút đánh vào trên tường, Nguyễn Hâm Kiều bị đau thét lớn, cắn răng thật chặt chịu đựng nước mắt: "Tôi... Sốt ruột..."
"Phải không?" Tên kia ái muội lại gần hơn, cố ý dùng thân thể cọ mông của cô, "Nơi nào sốt ruột? Anh giúp em làm?"
Nguyễn Hâm Kiều bị những lời nói thô bỉ của anh ta làm tức giận tới mức mắt có chút đỏ, "Không cần!" Khi nói chuyện đồng thời dùng sức hướng một bên vặn vẹo cơ thể, nghĩ cách xa anh ta một ít.
May mắn là tên kia không có nôn nóng háo sắc đến mức xử lý cô ngay tại chỗ, nói vài câu làm cho cô mặt đỏ tai hồng, thấy cô bị chính mình dọa đến mức sắp khóc, mới vừa lòng buông tha.
"Đi thôi, không phải là muốn đi toilet sao, anh cùng em đi." Anh ta chậm rãi lui ra khỏi người cô, tay nắm chặt bờ vai của cô.
Nguyễn Hâm Kiều âm thầm dùng sức nghĩ bỏ tay anh ta ra, cẩn thận lấy lòng nói: "Không phiền toái ngài, ngài trở về chỗ ngồi đi, tự tôi có thể đi được."
"Không phiền toái." Tên đàn ông kia cười ma mị, "Anh vui khi cùng đi toilet với em, đợi khi nếu em không được, anh liền đi vào giúp em, thế nào?"
Cầm thú! Nguyễn Hâm Kiều rất nhanh bị ghê tởm muốn chết, bất đắc dĩ cả người bị anh kiềm chế, căn bản chạy không thoát.
Dáng vẻ bây giờ của mình nhất định rất xấu, Nguyễn Hâm Kiều miễn cưỡng đưa tay chạm vào tóc, nghĩ không quá mức chật vật. Một đường đều cầu nguyện may mắn gặp được một người có thể cầu cứu, sau đó đi qua dãy hành lang, một người đều không có.
Cô gấp = vội vàng muốn chết, bắt đầu lưu ý bốn phía có gì đó tiện tay có thể làm vũ khí hay không, thật sự không được, liền cùng anh ta tìm đến chỗ chết!
Cô không phải là liệt nữ trong trắng gì, nhưng là không muốn bị hạ lưu đùa bỡn như vậy.
Trong hành lang cách một đoạn đường còn có vật trang trí, nhưng ít nhất là bình hoa cao đến nửa người hoặc là bồn hoa treo rơi xuống đất, căn bản không thể sử dụng.
Thật sự không được chỉ có thể dùng túi đập anh, Nguyễn Hâm Kiều gắt gao nắm chặt túi nhỏ bên vai của mình, vô cùng hối hận khi ra khỏi nhà mà không mang theo cái túi lớn với mấy khối gạch trên lưng.
Nhưng mà một đoạn đường hơn mười thước, mỗi một bước giống như là dày vò.
Nguyễn Hâm Kiều còn đang cân nhắc "Cầm túi ném và anh" và "Trốn được vào toilet chờ Dữu Liễu" đến cùng thì cái nào có khả năng cao hơn, đã bị người đàn ông kia đẩy tới cuối hành lang.
Giây tiếp theo, cô kinh ngạc phát hiện, cuối đường có ba lối rẽ, thẳng hướng đối diện thông tới phòng đã đặt kia, bên phải thông tới nơi toilet hẻo lánh, hướng còn lại, là đại sảnh với vô số ánh đèn.
Nguyễn Hâm Kiều theo bản năng chuyển cơ thể mình sang hướng có ánh sáng, muốn chạy trốn, nhưng mà đã bị tên kia nhận ra ý đồ của cô, trên tay dùng sức, cứng rắn kéo cả người cô trở về.
"Toilet ở bên cạnh, bảo bối." Anh cười rất xấu xa.
Nguyễn Hâm Kiều mặc kệ anh nói gì, vẻ mặt kinh hỉ nhìn đến bóng dáng quen thuộc mà cao ngất ở cửa đại sảnh đang đi vào, gần như là dùng hết toàn bộ khí lực, hô to một tiếng: "Học trưởng —— "
Dưới ánh đèn vàng tươi, Quan Triệt mặc quần áo tây trang được lượt bớt, trên chân mang giày da không có trang trí, sân vắng đi dạo như bình thường bước vào, một tay cầm di động đang gọi điện thoại, mặt mày là một mảnh lạnh lùng.
Âm thanh của Nguyễn Hâm Kiều gần như vang tận mây xanh, tất cả mọi người đi qua đều ngừng lại, nghi ngờ nhìn. Hiển nhiên Quan Triệt cũng nghe được, bước chân dừng lại, đưa mắt nhìn quanh.
Nguyễn Hâm Kiều vui mừng đến phát khóc, dùng sức hướng anh vung tay: "Học trưởng!"
Bất thình lình cô bị người đàn ông kia kéo lại khiến cô ngẩn ra, sức lực ở trên tay lại không có điểm dừng.
Bên kia Quan Triệt nói câu gì đó vào điện thoại, vội vàng cắt đứt, sau đó nhấc chân, lập tức hướng bọn họ đi tới.
"Đại ca..."
Bộ dáng kêu ngạo lúc trước biến mất hoàn toàn, khi Quan Triệt đi tới thì tên kia theo bản năng đứng vững, ngượng ngùng kêu một tiếng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!