Chương 14: Nhà ở

《 Thứ nhất phỉ sau 》 thuận lợi bắt được, chọn nơi quay chụp cách không xa một nhà khách sạn.

Vất vả mấy tháng cuối cùng Lộ Lộ cũng được tự do, giống như chạm phải thuốc cười, dùng đủ loại kiểu dáng trên nét mặt tiến hành với Nguyễn Hâm Kiều dài đến mười phút. Cuối cùng đại khái là không có biểu cảm mới để phát tiết, cuối cùng cô nhóc kia cũng thu hồi đợt tiến công, bật video trò chuyện qua lại.

"Bảo bối, cậu có biết chòm sao vận mệnh hôm nay của tôi nói thế nào không, bây giờ tớ cho cậu nhớ a, ho ho ——" tiếp theo phát âm giọng rõ ràng, "Hình như hôm nay trùng hợp sẽ có người đến gặp cô, cơ hội như vậy cần phải nắm chắc, phát triển thành tình cảm lưu luyến cũng có thể duy trì lâu dài a. Thật ra bộ dáng tàn khốc một chút rất thích hợp với cô đó.

Há há ~~~ "

Nguyễn Hâm Kiều vừa định mở miệng, chỉ nghe Lộ Lộ ở bên kia ngửa mặt lên trời thét dài: "Đây không phải nói là tớ cùng Tiểu Quan tổng sao ha ha ha ha!"

"…."

Được rồi, nghe nói buổi yến tiệc Tiểu Quan tổng cũng sẽ tham gia, trách không được lại hưng phấn thành như vậy.

Dáng vẻ Nguyễn Hâm Kiều nghiêm trang nói: "Tớ đưa vận khí tốt của mình cho cậu mượn một ngày đó, tranh thủ một lần bắt Tiểu Quan tổng, như vậy chúng ta còn có thể thân càng thêm thân làm chị em dâu."

"Tiếp nhận!" Lộ Lộ chớp mắt, "Cảm tạ wuli Kiều Kiều hào phóng giúp đỡ, nghiêng mình cảm tạ!"

Không trò chuyện vài câu, Dữu Liễu điện thoại đến, bảo Nguyễn Hâm Kiều đi cùng cô gặp một người sản xuất.

Đoán chừng là có cuộc hẹn mới, Nguyễn Hâm Kiều cùng Lộ Lộ nói một tiếng, vội vàng trang điểm rời khỏi, đón xe tới quán cà phê đã hẹn sẵn.

Quang Diệu chuẩn bị cho bộ kịch hiện đại mới——《sổ tay tu luyện người yêu 》, thành viên cơ bản làm ra là 《 yêu vật ngữ 》 trước kia căn bản không so được, cũng không biết Dữu Liễu tìm được phương pháp gì, liên hệ với một vị sản xuất trong đó.

Vẫn là nhân vật nữ Nhị Hào, kịch bản Nguyễn Hâm Kiều liếc mắt đều không xem qua, trong điện thoại Dữu Liễu cũng không nói thêm, chỉ nói là vì cô suy tính làm theo yêu cầu, diện mạo vốn có để diễn xuất liền ok.

Nhà sản xuất là một người phụ nữ, ước chừng bốn mươi tuổi, tóc ngắn ngang tai, mặc tùy ý, người cũng rất ôn hòa, nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều, rất thân thiết nói: "Hâm Kiều tới rồi?"

"Chào Vương tỷ." Nguyễn Hâm Kiều cố ý tới trước trên lầu cửa hàng mua hộp âm nhạc đưa qua, "Nghe nói Bảo Bảo nhà chị đang đi nhà trẻ, tâm ý nho nhỏ, hi vọng Bảo Bảo sẽ thích."

Vương tỷ khước từ: "Điều này sao không biết xấu hổ?"

"Ngài hãy nhận đi," Nguyễn Hâm Kiều cười đến rất ngọt, " Chỉ là trên đường em nhìn thấy rất xinh đẹp, nhất thời ngứa tay liền mua, trong nhà không có trẻ nhỏ, bày trí cũng phí của trời."

Vương tỷ không cự tuyệt, cười nói: "Em có lòng rồi."

Dữu Liễu lặng lẽ vỗ vỗ đùi Nguyễn Hâm Kiều ở phía dưới cái bàn, đại khái là khen cô xinh đẹp lại biết ý tứ.

Nguyễn Hâm Kiều cười tủm tỉm khuấy cà phê.

Nói chuyện phiếm nhưng không thế nào đề cập tới chuyện vở kịch mới, đều đang nói một ít chuyện vụn vặt của phụ nữ, Vương tỷ làm cho người ta có cảm giác giống như vừa gặp lại bạn cũ đã nhiều năm, nói chuyện mỉm cười đều làm cho người ta cảm thấy rất thoải mái.

Đúng bốn giờ cô đi đón đứa nhỏ tan học, Dữu Liễu kìm chế không được hỏi một câu, cô chỉ cười cười nói Nguyễn Hâm Kiều thật sự rất thích hợp với nhân vật này, chuyện khác lần sau có cơ hội rồi trò chuyện.

Loại lý do từ chối này nghe qua không ít lần, Nguyễn Hâm Kiều vừa định trấn an Dữu Liễu vài câu, nhưng Dữu Liễu trước vỗ vỗ vai cô, trấn an nói: "Không có chuyện gì, phía sau giao cho chị, nhân vật cuối cùng này nhất định giao cho em." Dừng một chút, "Chị bắt em phải tích phúc khi về già."

Nguyễn Hâm Kiều cười cô.

Phí Quảng cáo Đại Ngôn đã gửi tới tài khoản, cây bút lớn Nguyễn Hâm Kiều nhờ lão ba mua một máy xoa bóp nhiều chức năng, đặt trong phòng khách, để cho ông có thể một bên xem tivi một bên hưởng thụ mát xa.

Nguyễn ba một bên đau lòng nhìn cô tiêu tiền cho mình, một bên vẫn là nhịn không được khoe khắp trong tiểu khu.

Cô cũng mua cho chú Bằng một bộ giống như vậy, nhưng chú Bằng không nhận, người giao máy mát xa tới tận nhà, lôi kéo người đưa hàng không cho đi, không cho nhận hàng. Nguyễn Hâm Kiều đã xé toạc ra. Đưa hóa đơn cho ông xem, khiến ông rất tức giận, ôm ngực thở dài.

Trong tiểu khu này hộ gia đình đã không nhiều lắm, phần lớn đều là người già ở trong này mười mấy năm, lúc Nguyễn Hâm Kiều không ở nhà, ít nhiều chú Bằng cũng là hàng xóm láng giềng giúp cô chăm sóc lão ba, cho nên từng nhà đều mua lễ vật tự mình đưa tới cửa, khiến cho trong khoảng thời gian này nhóm bà cô toàn tiểu khu nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều liền hướng cô khen ngợi hết lời.

Buổi tiệc tối hôm đó, Nguyễn Hâm Kiều cùng Dữu Liễu đi gặp nhà sản xuất xong, trên đường về thuận tiện mua đồ ăn, cùng lão ba ăn xong cơm chiều, ở trong phòng khách xem tivi.

Nguyễn ba hỏi Nguyễn Hâm Kiều thời gian trước chụp phim truyền hình khi nào thì phát, Nguyễn Hâm Kiều nói quyền chụp ảnh lần trước đã bán cho địa phương, nhưng mà hiện tại vừa quay chụp xong, giai đoạn làm ra còn cần một khoảng thời gian, cần phải chờ mấy tháng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!