Chương 13: Thân thiết

Nguyễn Hâm Kiều không ngủ được.

Rất kích động.

Kích động gửi tin nhắn cho Lộ Lộ: Đại kim chủ ôm công chúa get√

Lộ Lộ trả lời một đống "Đối phương không muốn nói chuyện cùng cậu thì cậu cũng kìm nén lại nước mắt", "Đối phương không muốn nói chuyện cùng cậu thì cậu đừng để vẻ mặt đưa đám đó", "Đối phương không muốn nói chuyện cùng cậu cũng nhằm để lại những lời la mắng từ cậu" thêm một loạt nét mặt.

Nguyễn Hâm Kiều di chuyển tay trả lời: Đối phương không muốn nói chuyện cùng cậu cũng khoe được ôm công chúa với cậu

Lộ Lộ:... Gặp nợ:)

Lộ Lộ tổn thương hoàn toàn, tâm tình Nguyễn Hâm Kiều rất tốt, ngủ không được a ngủ không được.

Sau khi nghỉ ngơi đúng nửa giờ thì dì Phương rời giường, bổ thật nhiều hoa quả xếp thật đẹp đựng trên mâm trái cây, lại nấu một ấm hồng trà, nướng bánh hoa phu làm món điểm tâm ngọt —— mang hoa quả lên, thêm vào trên nước đường, điểm tâm ngọt được làm giống nhau rất xinh.

Nguyễn Hâm Kiều cố ý chầm chậm một lát, mười phút sau đi ra, giúp đỡ dì Phương.

Sau thời gian buổi trưa mọi người lười nhác, cùng nhau hưởng thụ buổi trà chiều đặc biệt của dì Phương.

Dì Phương và viện trưởng Lưu ngồi cùng nhau nhỏ giọng nói chuyện, tán gẫu việc mua nhà cho con, trọng tâm đề tài là chuyện nhà, lại có không khí ấm áp thật sự cảm giác rất lãng mạn.

Nguyễn Hâm Kiều lặng lẽ ngồi cạnh Quan Triệt, cố gắng tới gần anh, đồng thời đảm bảo không xâm phạm tới khoảng cách an toàn của anh, miễn cho người này thẹn thùng né tránh.

Nhìn phía đối diện viện trưởng Lưu cùng dì Phương đều không phải cố ý bày ra vẻ ân ái, Nguyễn Hâm Kiều không hiểu có phải cảm động lây, tự động so chính mình cùng Quan Triệt cũng thành một đôi tình nhân hạnh phúc.

Nhịn không được suy nghĩ cười trộm, sợ chính mình rõ ràng, vội vàng nâng chén trà lên uống để che giấu.

"Cẩn thận ——" một bên liên tục yên tĩnh như gà thì Quan Triệt đột nhiên mở miệng nhắc nhở, nhưng mà thời gian đã muộn, Nguyễn Hâm Kiều kinh ngạc giật mình đồng thời, đầu lưỡi đã bị sức nóng hổi của trà bao lấy.

"Tê ——" đau đến mức nước mắt đều chảy ra, Nguyễn Hâm Kiều vội vàng xoay người, không cho anh nhìn thấy bộ dáng xấu của bản thân thè lưỡi mắt trợn trắng.

Viện trưởng Lưu rất ghét bỏ nói: "Uống trà đều có thể bị nóng, làm sao con lại ngớ ngẩn như vậy!"

"Ô ô ô..." Nguyễn Hâm Kiều phát âm không rõ để giải thích.

Dì Phương vội vàng lấy nước lạnh cho cô súc miệng, viện trưởng Lưu chỉ chỉ phòng bếp: "Trong tủ lạnh có kem, lấy cho nó một que lạnh lạnh đi."

Uống vài hớp nước lạnh đã giảm bớt một ít, Nguyễn Hâm Kiều cầm lấy kem, rất là ngượng ngùng: "Cám ơn dì Phương."

Dì Phương cười ngồi xuống: "Thật là lỗ mãng mà."

Lòng Nguyễn Hâm Kiều tràn đầy ảo não xé gói đựng que kem, vụng trộm liếc mắt về phía Quan Triệt, kinh ngạc khi thấy anh ta đang cười.

Tuy rằng cười rất nhẹ, độ cong nho nhỏ gần như là nhìn không ra, nhưng tuyệt đối, là ở cười —— người này ngàn năm không đổi sắc mặt, vẻ mặt có chút thay đổi đều dễ dàng nhận ra.

Xem ra anh rất vui vẻ! Trong lòng Nguyễn Hâm Kiều hừ hừ, khóe miệng lại chẳng biết làm sao cũng giơ lên.

Đầu lưỡi còn tê dại, xen lẫn cảm giác đau đớn rất nhỏ, Nguyễn Hâm Kiều ngậm que kem một chút, cảm giác lạnh lẽo tạm thời làm tê liệt thần kinh, cảm nhận đau không ít.

Lúc cắn que kem thì rất thích, nhưng mà sau khi cắn xong một lát, đầu lưỡi vẫn khó chịu, khó được lúc Nguyễn Hâm Kiều thèm ăn mà không phấn chấn. Không khéo là dì Phương biết cô thích ăn đồ ngọt, cho cô phần nhiều nhất, gần như là gấp hai lần bọn họ.

Nguyễn Hâm Kiều ăn một nửa liền ăn không vô, nhưng không nỡ để lãng phí, lại cố gắng ăn thêm.

Cuối cùng thật sự là không ăn được nữa, thừa dịp lúc dì Phương và viện trưởng Lưu đi ra, Nguyễn Hâm Kiều nhìn trên bàn chỗ Quan Triệt trước sạch sẽ, ngầm ra hiệu thương lượng với anh.

"Học trưởng, anh có thể giúp tôi ăn thêm một chút hay không, thật sự tôi ăn không vô..." Khuôn mặt của cô vô cùng khổ sở, vỗ hai tay, "Làm ơn làm ơn..."

Quan Triệt nhìn cô, biểu cảm khó diễn tả bằng lời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!