Chương 12: Giúp đỡ

Từ nhỏ Nguyễn Hâm Kiều học toán không tốt, nhưng ba ba rất khó mạnh mẽ yêu cầu vào đại học phải học kế toán chuyên nghiệp, vượt qua bốn năm ở học viện Đại Thương học tự sinh hoạt.

Không có theo ý nguyện của chính mình đi thi học viện điện ảnh, cô vẫn tiếc nuối, nhưng mà hiện tại, bắt đầu có may mắn nho nhỏ.

Thừa dịp mấy ngày này tương đối rảnh rỗi, Nguyễn Hâm Kiều trở về trường học cũ một chuyến, mang theo một chút dược phẩm và hoa quả, đi thăm viện trưởng Lưu là người luôn giúp đỡ cô trong bốn năm đại học.

Cô đến không đúng lúc, học viện sắp có một cuộc hội nghị, nhưng mà cô giáo trực văn phòng vẫn nhớ rõ cô, rất vui mừng kéo cô ngồi xuống ghế. Cô tò mò hỏi chuyện các diễn viên ngôi sao trong làng giải trí, Nguyễn Hâm Kiều đều trả lời tất cả.

Ở văn phòng đợi hơn một giờ thì viện trưởng Lưu mới trở về, vừa vào cửa nhìn thấy Nguyễn Hâm Kiều thì nở nụ cười: "Ai, Kiều Kiều a."

"Viện trưởng đại nhân." Nguyễn Hâm Kiều đứng lên, dẫn theo làn váy làm một động tác đáng yêu. Hôm nay mỗi một học viện đều thay đổi màu sắc váy, trên trán tết một cái bím tóc, đến đuôi ngựa bên trong, vừa tươi mát vừa đáng yêu.

Viện trưởng Lưu đối với cô không một chút cảm động, vẻ mặt cự tuyệt, "Ôi ôi ôi con dừng lại, nhất định con đang có chuyện mà thầy biết là không phải chuyện tốt. Trước tiên con hãy ngừng nói, để cho thầy hưởng thụ thêm một lát khoảng thời gian bình yên." Thầy ngồi vào ghế, dựa vào phía sau, nhắm mắt lại hít sâu một hơi, "A... Nguyễn Kiều Kiều không nói chuyện thật sự thế giới là một mảnh tốt lành."

"…."

Cô giáo trực ban cười đến không dừng được, Nguyễn Hâm Kiều chạy tới cạnh ghế tựa: "Lão Lưu! Soái Lưu Lưu! Người mở mắt ra nhìn đi, Kiều Kiều mà người thích nhất tới thăm người a. Người không thương Kiều Kiều sao? Có phải ở bên ngoài người có chó con?"

Viện trưởng Lưu tức giận nói: "Ai con tránh ra, thầy không cùng người xa lạ nói chuyện."

"Ai, thật sự là làm cho người ta thất vọng đau khổ mà." Nguyễn Hâm Kiều giả bộ thở dài, lấy ra một quyển tranh mỏng manh, cố ý lật vài trang trước mặt, "Con còn vì lão Lưu mà đặc biệt làm quyển sách đến mệt, kết quả người không đồng ý gặp con, một câu cũng không cho con nói. Ô ô, rất đau lòng."

Cô làm bộ muốn ném vào trong thùng rác, "Nếu người đã không cần, quyển sách này tốt nhất là ném đi."

Giọng nói xuống dốc đã bị viện trưởng Lưu đi qua giành lấy, phất phất mặt bìa, đứng lên cười híp mắt.

Nguyễn Hâm Kiều kéo ghế dựa ngồi vào bên cạnh, hai tay nâng cằm, chớp ánh mắt nhìn người đối diện.

Tổng cộng tập tranh có hơn mười trang, đều do chính Nguyễn Hâm Kiều vẽ vài nét đơn giản trong lúc rảnh rỗi không có việc gì, thỉnh thoảng có linh cảm mới có thể vẽ một chút. Viện trưởng Lưu rất thích, sau một khoảng thời gian, hiểu đủ hơn mười phần liền đánh máy đóng thành sách, làm cái lễ vật nhỏ đưa cho viện trưởng. Thời đại học ở nơi này nhờ vào viện trưởng Lưu không ít phúc lợi.

Viện trưởng Lưu trở mình xem xong một lần, đưa mắt nhìn thêm lần nữa, lúc này mới hướng tới cô: "Được rồi, nói đi, có chuyện gì."

"Cái kia..." Nguyễn Hâm Kiều thật là có chút ngượng ngùng, trả lời, dè dặt cẩn trọng hỏi, "Viện trưởng Lưu, Quan Triệt ở tập đoàn Quan Ý, người có biết không? Con nghe nói anh ta cũng là bạn học, học viện mời anh đến làm buổi toạ đàm, cũng là người liên hệ, đúng không?"

Theo mắt kính trên mặt Lão Lưu liếc nhìn cô một cái: "Đúng rồi sao?"

Nguyễn Hâm Kiều cười như kẻ trộm.

"Soái Lưu Lưu, giúp con một việc đi."

...

Lại là một ngày chủ nhật trùng với quốc khánh, Nguyễn Hâm Kiều sớm rời giường chuẩn bị tốt điểm tâm cho lão ba, hôm kia đi mua váy mới, màu sắc tương đối tươi mát tự nhiên, sau đó xuất ra thêm "Đe dọa nam sắc" gọi tới, cắn môi trang điểm.

Chuẩn bị xong, nhìn vào gương phía trước phía sau mấy lần, lúc này mới cầm túi nhỏ chuẩn bị ra ngoài.

Nguyễn ba biết hôm nay cô muốn tới nhà viện trưởng Lưu ăn cơm, gọi cô vào nói: "Ăn cơm xong rồi đi, còn sớm mà. Lễ vật của con ba đặt ở cửa, con ra ngoài nhớ mang theo."

"Con không ăn, ba ba." Nguyễn Hâm Kiều ngồi ở cửa vào đổi giày cao gót, "Váy có chút căng, ăn một lần cơm bụng nhỏ liền sẽ hiện ra."

"Lại đây ăn nhanh, có bụng nhỏ thì thế nào." Vẻ mặt Nguyễn ba không đồng ý, "Bữa sáng là quan trọng nhất."

"Chỉ một lần vào hôm nay thôi, không có việc gì." Nguyễn Hâm Kiều mang được giày, cầm lên đồ vật liền chạy đi.

Nguyễn ba cầm chén chạy ra: "Con đừng chạy, đừng cầm đồ vật mà chạy như vậy! Buổi tối trở về sớm một chút—— "

Nguyễn Hâm Kiều đã chạy đến không thấy người: "Vâng ạ, ba nhớ uống thuốc, tạm biệt ba!"

Đón xe đến nhà viện trưởng Lưu, là vợ của viện trưởng Lưu dì Phương ra mở cửa, Nguyễn Hâm Kiều để đồ vật lên trên một bàn tay, tay kia thì làm cái động tác vẫy khăn: "Nô tì thỉnh an viện trưởng phu nhân!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!