Vai diễn cuối cùng bị Vạn Tử lấy được. Từng trải qua bữa ăn vài lần, Nguyễn Hâm Kiều cũng không cảm thấy ngoài ý muốn.
Nhưng mà Dữu Liễu rất tức giận, luôn luôn mắng: "Thảo! Ngày đó tổng giám Hình rõ ràng nói với chị sản xuất Phương nhìn trúng chính là em, cũng không biết Vạn Tử khi nào thì đáp ứng thái tử gia, mới vài ngày, xong kịch cũng không nói, còn lấy được hai chữ lớn, mở hai chân ra là có thể cầm nhiều lợi ích như vậy, thật sự là một vốn bốn lời."
"Tiểu Liễu Liễu bình tĩnh nha, vòng luẩn quẩn này vốn là như vậy a, có người lựa chọn dựa vào thực lực, cũng có người lựa chọn con đường tắt, quy tắc trò chơi chính là như thế này." Nguyễn Hâm Kiều bay qua đến an ủi cô, "Huống hồ cô cũng không phải lấy không, trình độ nào đó thì coi như là có trả giá a."
"Trả giá cái rắm a!" Dữu Liễu trợn trừng mắt, "Cô ta lại hưởng thụ có năng lực cầm lợi ích, được lợi gấp đôi."
Mặt Nguyễn Hâm Kiều hồn nhiên: "Ai, đổi thành chị, mua bán thế này chị làm không?"
Dữu Liễu suy xét vài giây, không chút do dự: "Làm."
"Chị xem." Nguyễn Hâm Kiều buông tay.
Dữu Liễu phát tiết xong, ôm lấy Nguyễn Hâm Kiều: "Xin lỗi a, nhất định trong lòng em càng không dễ chịu, chị không nên nói những lời này với em. Nhưng mà chị rất bực, hôm nay em không thấy được vẻ mặt đắc ý của Nghiêm Thư Dao, đương nhiên là chị..."
Nguyễn Hâm Kiều vỗ vỗ cô: "Chị thật dũng cảm. Đều là do em không chịu tranh giành, chưa cho chị được chút thể diện."
"Ôi đừng, em nói như vậy thật sự là trách oan lòng chị." Dữu Liễu xoa đầu cô hai cái, "Chúng ta nói qua liền bỏ đi, chị lại liên hệ cái khác. Quảng cáo của em có thể lập tức được phát sóng, đến lúc đó nói không chừng sẽ có cơ hội mới."
Nguyễn Hâm Kiều nghĩ đến tạo hình lúc đó của mình, cười gượng hai tiếng.
Vai diễn đã đánh mất, tạm thời không có công việc mới, Nguyễn Hâm Kiều lại nhàn rỗi.
Quan Triệt bên kia, thư gửi kết bạn liên tục vẫn không qua, Nguyễn Hâm Kiều viện cớ "Hôm nay đổ mưa anh ra ngoài nhớ mang ô" cùng với "Tôi nghĩ quay về xem bò sữa một cái không biết Quan tổng có thời gian không" lấy cớ đợi chút, gọi điện thoại cho anh vài lần, nhưng đều bị lão hồ ly kia mấy lần ngăn cản.
Cuối cùng lấy cớ không được, cô nói: "Ngày mai là sinh nhật tôi, có thể hân hạnh mời Quan tổng ăn cơm cùng tôi?"
Không nghĩ tới đúng lúc Quan Triệt đi công tác hai ngày, né tránh hoàn toàn. Bất nhưng vẫn là để Tào Kiến chuẩn bị một phần lễ vật.
Tào Kiến đặc biệt đưa lễ vật đến nhà Nguyễn Hâm Kiều, mang vào một cái bánh sinh nhật ngọt.
Sau khi vào nhà cùng chào hỏi với Nguyễn ba, anh nhìn Nguyễn Hâm Kiều, cười chế nhạo: "Sinh nhật vui vẻ."
Nguyễn ba ồ lên một tiếng, xem xét xem xét vẻ mặt mừng rỡ của Nguyễn Hâm Kiều, yên lặng nuốt hết những điều nghi ngờ vào bụng.
"Cám ơn Tào Kiến ca." Nguyễn Hâm Kiều cười mời anh ngồi xuống uống trà.
"Đây là quà mà boss đưa cho em." Anh đưa lên một cái gói to rất tinh xảo xinh đẹp, là một nhãn hiệu xa xỉ. Nguyễn Hâm Kiều tiếp nhận, thấy anh lại đưa ra một cái hộp gỗ mộc mạc, "Đây là phần của ba anh, lúc trước mua khi đi du lịch, nói là bông tuyết ngân, có thể trừ bệnh thấp."
Cái này Nguyễn Hâm Kiều ngượng ngùng, cảm giác dường như chính mình lừa lễ vật.
Vốn xem cô nên vui vẻ phấn chấn đột nhiên vội thành một đoàn, Tào Kiến nở nụ cười, "Không có việc gì, cầm đi, sinh nhật của em vừa qua khỏi không bao lâu, coi như là đưa bù đi."
"Thật ra thì đã qua hai tháng..." Nguyễn Hâm Kiều thở dài, vốn nghĩ là chỉ lừa Quan Triệt đi ra ngoài ăn bữa cơm, không nghĩ tới cuối cùng lừa đến hai phân lễ vật.
Nguyễn ba muốn Tào Kiến ở lại ăn cơm, anh nói đã có hẹn, ngồi một lát liền xin từ biệt rời khỏi. Trước khi đi lại nhắc nhở Nguyễn Hâm Kiều thứ sáu tới nhà bọn họ ăn cơm: "Hết giờ làm anh tới đón em."
"Ừ ừ!" Nguyễn Hâm Kiều liên tục gật đầu.
Nguyễn Hâm Kiều kiên trì muốn đưa anh xuống lầu, hai người chậm rãi đi đến ven đường, trò chuyện vài câu trọng tâm không nói đến nơi đến chốn. Tuy rằng là quen biết đã lâu, nhưng bao nhiêu năm không gặp, cuối cùng như là cách một tầng khoảng cách.
"Hôm nay thật sự là phiền toái cho anh, đặc biệt vì em đi một chuyến." Nguyễn Hâm Kiều tìm kiếm không biết anh có thấu tâm tư của mình đối với Quan Triệt hay không, chính là mới đến thôi, không dám nói thêm cái gì.
Tào Kiến nói không sao, đi đến bên cạnh xe, xoay người: "Được rồi, trở về đi."
Nguyễn Hâm Kiều gật đầu, "Tào kiến ca hẹn gặp lại, trên đường cẩn thận."
Tào kiến đang định lên xe, nghe vậy dừng một chút, quay đầu nhìn cô: "Thế nào lại sợ anh như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!