Không khí bảy tám giờ vẫn oi bức như cũ, trong thành bóng cây rậm rạp, bất chợt có âm thanh gió nhẹ lướt qua, mang đến một trận sảng khoái ngắn ngủi.
Nguyễn Hâm Kiều theo Nguyễn ba đi dạo một vòng quanh vườn hoa nhỏ, lúc trở về ngang qua quầy hoa quả của chú Bằng, bị chú Bằng giữ chặt đưa vào tay một trái dưa hấu lớn.
"Lại cùng đi dạo với ba con à." Chú Bằng một bên tay chân lanh lẹ làm cho mọi người đều khen, "Rất tốt rất tốt, lúc con không ở nhà thì ba con đều không đi ra. Lúc này nghỉ phép bao lâu a?"
"Không nhất định, xem khi nào thì có thể nhận vai diễn." Nguyễn Hâm Kiều cười hì hì ôm qua, "Lần này còn có lương đấy."
"Rất tốt rất tốt, dù sao bây giờ con cũng không thiếu tiền, vất vả như vậy làm chi, ở nhà nhiều cùng ba con." Chú Bằng cười hề hề tìm tiền lẻ đưa cho khách hàng, "Đúng rồi, mai là sinh nhật Cường Tử, đưa ba con đến nhà ăn cơm đi, thím của con mua rất nhiều thịt. Có mỗi một ngày nghỉ mà Cường Tử này lại ở trong nhà chơi trò chơi, gọi ăn cơm cũng không trả lời, con nên giúp chú nói với nó, nó chỉ nghe lời con."
Nguyễn Hâm Kiều gật đầu: "Vâng, không thành vấn đề!"
Nguyễn ba cười tủm tỉm ở một bên, thừa dịp lúc chú Bằng không để ý, vụng trộm để mười đồng tiền vào trong tráp của ông.
Ánh mắt của chú Bằng nhìn thấy, hắc một tiếng, "Ông lão già này!"
Đã lôi kéo lão ba đi vài bước xa, Nguyễn Hâm Kiều cười quay đầu phất phất tay.
Về nhà, nhìn lão ba uống thuốc, lại một lúc xem hai tập phim truyền hình, Nguyễn Hâm Kiều mới rửa mặt trở về phòng ngủ.
Có trên năm người gửi thư yêu cầu thêm bạn tốt, đều là đàn ông, trong đó một cái biệt danh kêu "Tào học vĩ", dựa vào ảnh nửa người một đầu đội mũ miện hoàng đế Thanh triều trổ hết tài năng.
Nguyễn Hâm Kiều mở hình, nhất thời mừng rỡ ngã xuống giường.
Bên kia đồng ý kết bạn, ghi chú phía trên viết lên Tào ba ba.
Nguyễn Hâm Kiều: Tào ba ba sao? ●▽●
Bên kia không trả lời, trực tiếp gọi video mời trò chuyện.
Mặc dù có chút không xác định, Nguyễn Hâm Kiều vẫn là nhìn gương kiểm tra một chút sắc mặt, sửa lại một chút tóc rối, âm thanh cổ họng, nói được.
Quả nhiên khi nhìn đến người trong video kia, có chút do dự nhất thời bị niềm vui mừng thay thế.
"Tào ba ba!" Nguyễn Hâm Kiều cao hứng hô một tiếng, nhìn người đàn ông trong màn hình so với trong trí nhớ già hơn rất nhiều, "Thật là người a!"
Người bị cô gọi tào ba ba cười rất hiền lành: "Ai, thật nhiều năm không nghe được có người kêu ông là tào ba ba. Kiều Kiều của chúng ta đã lớn như vậy sao?"
Cái mũi của Nguyễn Hâm Kiều có chút xót: "Tào ba ba, con nhớ người muốn chết! Người không cùng dì đi di dân sao, khi nào thì trở về?"
"Trở về không bao lâu. Hôm nay nghe Tào Kiến trở về nói ở công ty gặp con, con cũng chưa nhận ra được nó ha ha." Tào ba ba có chút xúc động nhìn cô, "Cũng trách không được a, khi đó con tròn như vậy, mập mạp, trong nháy mắt thì cao hơn lại đẹp thế này, nếu ở trên đường gặp con thì ông cũng không dám nhận."
Ánh mắt Nguyễn Hâm Kiều hơi hơi đỏ lên, có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu: "Thì ra trợ lý Tào chính là Tào ca ca a, con thật sự không nhận ra... Hôm nay anh cũng không nói với con, giống như người xa lạ, không phải là tự giận mình chứ?"
"Ha ha ha ha, làm sao có thể." Tào ba ba sang sảng cười rộ lên, "Nó rất đức hạnh, tám gậy đánh tới cũng không ra, không biết miệng rộng để làm chi. Kiều Kiều đừng nghĩ nhiều, công ty bọn họ quản rất nghiêm, không có phương tiện để trò chuyện việc cá nhân."
Nguyễn Hâm Kiều cười hì hì: "Bây giờ Tào ca ca rất soái a."
Trò chuyện cùng Tào ba ba khoảng một giờ, hẹn tuần sau để cho Tào Kiến đưa cô về nhà ăn cơm. Tắt điện thoại Nguyễn Hâm Kiều còn có chút vui mừng, ngồi yên một lát, sau đó ngã xuống giường.
Trước kia Tào ba ba là một người diễn viên có uy tín, ảnh nửa người kia mang mũ miện sân khấu chính tác là phẩm tiêu biểu của ông.
Nguyễn Hâm Kiều may mắn hợp tác 《 người một nhà vui vẻ 》 cùng ông, đóng vai một đôi hòa hợp ba và con gái. Nói ra Tào ba ba cũng là người thân thiết dễ gần, có chút chiếu cố đối với Nguyễn Hâm Kiều, cho nên mới có xưng hô Tào ba ba thân thiết này.
Nhưng mà sau khi xong 《 người một nhà vui vẻ 》, bởi vì Tào ba ba mệt nhọc quá độ nên gan xảy ra vấn đề, điều dưỡng hơn nửa năm, sau trực tiếp đưa vợ con di cư sang Australia.
Khi đó Nguyễn Hâm Kiều thường tới Tào gia chơi, cũng gặp qua Tào Kiến vài lần, quan hệ không thể nói rõ là thân thiết. Lúc đó anh lên trung học, vẫn là bộ dáng thiếu niên, hiện tại trưởng thành khí tuấn lãng thành thục là người đàn ông chính chắn, vậy mà cô lại không nhận ra.
Không trách được hôm nay nhìn một chút liền nhận ra cô, tám phần sáng sớm vì chuyện bò sữa điều tra qua. Nguyễn Hâm Kiều nghĩ đến thái độ của anh hôm nay xa lạ, không khỏi có chút thổn thức.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!